Chương 25: (Vô Đề)

Tiết này của lớp 10A3 cũng là tiết thể dục.

Sau khi bắt đầu được hoạt động tự do, Ân Nghi Chân muốn ăn kem ly nên bảo Tông Khải đi cùng tới tiệm tạp hóa, do góc độ nên vừa đi gần đến nơi, cô ấy đã nhìn thấy cảnh này.

Sắc mặt Ân Nghi Chân lập tức trở nên trắng bệch.

Tuần trước Ân Nghi Chân nhìn thấy cô nhét băng dán cho Trần Lạc Bạch, Ân Nghi Chân chẳng có ấn tượng gì nhiều với cô cả, chỉ nhớ cô ngồi phía sau Lâu Diệc Kỳ, tên là Chu An Nhiên, tích tình hướng nội không nói nhiều, cũng không hay tiếp xúc với con trai trong lớp, càng chưa từng chủ động bắt chuyện với Trần Lạc Bạch.

Tuần trước bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng đó, Ân Nghi Chân cũng chỉ nghĩ là cô cũng thầm mến Trần Lạc Bạch thôi chứ không nghĩ gì nhiều.

Nhưng mà giờ phút này nhìn thấy cảnh trong kia, chỉ cần có mắt thì ai cũng biết ai mới là người chủ động hơn.

Ân Nghi Chân siết chặt bàn tay buông thõng một bên, chỉ thấy cảnh tượng kia quá chói mắt, cô nàng nheo mắt lại, quay sang nhìn Tông Khải: "Trần Lạc Bạch thích cậu ấy?"

Tông Khải thu hồi ánh mắt, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô thì lời nói lên tận miệng lại thu về: "A Lạc chỉ đưa nước cho cậu ấy thôi."

"Trần Lạc Bạch chủ động đưa nước cho con gái từ bao giờ, tớ đi theo các cậu cả một học kỳ, cậu thấy cậu ấy đã chủ động đưa cho tớ cái gì chưa?" Hốc mắt Ân Nghi Chân dần đỏ lên, "Cậu hỏi cậu ấy giúp tớ đi."

Đầu ngón tay Tông Khải cuộn tròn lại, muốn dỗ dành, lau nước mắt cho Ân Nghi Chân giống như hồi nhỏ nhưng cuối cùng chỉ đứng yên, cụp mắt xuống: "Nghi Chân, rốt cuộc cậu coi tớ là gì?"

Ân Nghi Chân mím môi, nhìn sang nơi khác: "Tớ coi cậu như anh trai ruột, chính cậu đã nói sẽ chăm sóc tớ cả đời giống như anh trai mà."

Tông Khải nhắm mắt: "A Lạc không thích cậu, dù cậu hỏi thì có thay đổi được gì không?"

"Tớ không cam lòng." Ân Nghi Chân cúi đầu, trong đầu cô ấy chỉ có dáng vẻ vừa nãy Trần Lạc Bạch cúi đầu nói chuyện với cô gái kia, "Nếu cậu ấy chưa thích ai thì tớ sẽ tiếp tục theo đuổi cậu ấy."

"Vậy nếu như cậu ấy thật sự thích cô gái trong kia thì sao?" Tông Khải hỏi.

"Vậy tớ cũng không tự rước lấy nhục nữa." Ân Nghi Chân ngẩng đầu nhìn cậu ta, "Cậu giúp tớ một lần nữa đi."Trương Thư Nhàn đợi rất lâu mới thấy Chu An Nhiên trở về.

Cô ngồi xuống bên cạnh Trương Thư Nhàn, đưa chai nước ngọt vị cam tới.

Trương Thư Nhàn không nói gì cả, mở nắp chai ra rồi ngửa đầu uống một ngụm, chất lỏng lạnh lẽo xen lẫn với những bong bóng nhỏ đi thẳng xuống thực quản, đến lúc đó cô ấy mới có cảm giác sống lại.

Cô ấy đậy nắp lại, quay đầu, đang định nói chuyện với Chu An Nhiên về chai nước này nhưng lại thấy mặt cô vẫn đỏ: "Nhiên Nhiên, sao mặt cậu vẫn đỏ thế, xấu hổ lâu tới mức này sao?"

Chu An Nhiên: "…"

"Không có."

Cô giơ tay lên che hai má, lòng bàn tay cô dính nước toát ra từ chai coca, lòng bàn tay lành lạnh. Vừa nghĩ đến việc chàng trai ấy cũng cầm lấy chiếc bình này, nhiệt độ trên mặt cô lại tiếp tục tăng cao.

Hơi lạnh trong lòng bàn tay căn bản không có tác dụng hạ nhiệt.

Chu An Nhiên nắm tay lại, hạ tay xuống: "Là do nóng quá."

Tháng 9 ở thành phố Nam chẳng khác gì giữa hè.

Quá nóng.

Trương Thư Nhàn cũng không suy nghĩ nhiều: "Tiền chai nước này về lớp tớ sao sẽ trả cho cậu."

Chu An Nhiên lắc đầu: "Không cần trả đâu."

"Cũng được." Tính cách Trương Thư Nhàn cũng sảng khoái, "Để lúc khác tớ mời lại."

"Không cần mời tớ đâu, không phải tớ trả tiền." Chu An Nhiên chậm rãi trả lời như vậy, sau đó thì nhiệt độ trên mặt lại tăng lên.

Thật ra cô còn thấy hơi chóng mặt, thậm chí không nhớ nổi lúc đó mình đã trả lời anh như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!