"Không thấy, chẳng phải tôi đã nói rồi sao, cậu ấy vừa nhìn thấy tôi…."
Chúc Nhiên còn chưa dứt lời, chuông điện thoại của Trần Lạc Bạch đã vang lên.
Cậu ta ngừng nói.
Trần Lạc Bạch liếc nhìn thông báo trên điện thoại, môi mím lại càng thẳng hơn, anh nghe máy.
"Lạc Bạch." Giọng nói của người đàn ông vốn bôn ba trên thương trường tạo ra bản lĩnh gặp biến không kinh nay lại hoảng sợ thấy rõ, "Công ty luật của mẹ con cháy rồi, con mau tới đây."
Chúc Nhiên đang chờ Trần Lạc Bạch cúp máy để nói tiếp câu chuyện vừa rồi, bỗng dưng thấy sắc mặt anh thay đổi, điện thoại và bóng rổ trên tay không cầm chắc, vừa cúp máy xong thì lập tức chạy ra ngoài trường.
Bóng rổ lăn mấy vòng trên mặt đất, Chúc Nhiên vội vàng khom lưng nhặt lên, sau đó đuổi theo.
Lúc lên xe taxi, Chúc Nhiên mới biết công ty luật bị cháy.
Cậu ta khô khan an ủi: "Cậu đừng lo lắng, gần công ty mẹ cậu có trạm cứu hỏa, không có chuyện gì đâu."
Trần Lạc Bạch siết chặt điện thoại, không nói gì.
May mà trường cách công ty luật rất gần, đi một lúc là đến. Chúc Nhiên thanh toán tiền xe trước, đợi xe dừng lại thì vội vàng xuống xe với anh.
Trước tòa nhà A lớn ở trung tâm Thịnh Viễn có đỗ một chiếc xe cứu hỏa rất dễ khiến người khác chú ý, bên ngoài có rất nhiều người đang đứng, không ít người mặc đồ công sở, đa phần là người làm việc trong tòa nhà này, vì hỏa hoạn nên phải tạm ngừng công việc chạy ra đây.
Trần Lạc Bạch nhìn người của công ty luật.
Anh chạy tới gọi một người phụ nữ trung niên trong số đó: "Cô Trương, công ty luật thế nào rồi, cháy nghiêm trọng không, mẹ cháu đâu?"
Người phụ nữ được gọi là "cô Trương" quay đầu lại: "Lạc Bạch đó à, gì mà cháy nghiêm trọng không chứ, công ty luật có cháy đâu, là tầng bên dưới bị cháy, may mà xe cứu hỏa tới kịp nên không sao."
Bà ấy ngẩn ra, chợt nhớ ra điều gì đó: "Là bố cháu báo cho cháu biết phải không, lúc nãy ông ấy gọi tới công ty hỏi mẹ cháu đang ở đâu, cô nghe máy, cô nói với ông ấy là tầng bên dưới công ty luật bị cháy, ông ấy lại nghe nhầm thành công ty luật cháy, vừa nãy cũng vội vàng chạy đến đây như cháu vậy, bây giờ đang ở bên kia với mẹ cháu."
Cô Trương giơ tay chỉ cho bọn họ.
Chúc Nhiên và Trần Lạc Bạch cùng quay đầu sang hướng đó.
Thật ra trông rất bắt mắt, tất cả mọi người bên dưới đều đứng một mình, chỉ có hai người kia là ôm nhau, nhưng vừa nãy bọn họ sốt ruột quá nên không nhìn sang hướng đó.
"A Lạc." Chúc Nhiên yên lặng không nhìn nữa, "Sao tôi thấy bố mẹ cậu hình như không thể ly hôn."
Trần Lạc Bạch bình tĩnh nhìn chằm chằm hai người vẫn ôm nhau cách đó không xa, không khỏi nghiêng đầu bật cười: "Đi thôi."
"Đi đâu?" Chúc Nhiên hỏi.
Trần Lạc Bạch hất cằm về phía đối diện: "Bên kia có một quán, mời cậu đi ăn khuya."
Vì tâm trạng anh không tốt nên hai ngày nay Chúc Nhiên đã phải cố không nói chuyện, giờ đây nguy cơ được hóa bỏ, cậu ta vội vàng khoác tay lên vai anh, vui vẻ nói: "Đi thôi đi thôi."
Trần Lạc Bạch chào cô Trương rồi đi đến đối diện với Chúc Nhiên.
Gọi đồ ăn xong, Chúc Nhiên mới phát hiện khuỷu tay anh bị thương: "Tay cậu làm sao thế?"
Trần Lạc Bạch cúi đầu nhìn: "Không sao, chiều nay chơi bóng bị ngã."
"Gần đây có tiệm thuốc nào không nhỉ?" Chúc Nhiên hỏi.
Trần Lạc Bạch đang định gật đầu thì một hình ảnh đột nhiên lóe lên, anh dừng lại, nhét tay vào trong túi quần, lấy đồ bên trong ra.
Chúc Nhiên nhìn băng gạc và băng dán cá nhân trên tay anh: "Cậu mua rồi à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!