Chương 23: (Vô Đề)

Chu An Nhiên đi lấy nước về thì thấy chàng trai nằm gục xuống bàn ngủ, cặp sách treo một bên ghế.

Là do chưa ngủ đủ sao?

Chu An Nhiên thả nhẹ bước chân của mình, yên lặng phỏng đoán trong lòng.

Sau đó cô kinh ngạc phát hiện ra, dù đã ngủ xong nhưng cảm xúc của anh vẫn không có dấu hiệu tốt hơn, tâm trạng kém đến mức nhóm Thang Kiến Duệ còn qua hỏi anh xem thế nào.

Nhưng đều bị Chúc Nhiên đuổi về.

Quả nhiên là có chuyện gì đó.

Chu An Nhiên bận tâm nhưng không làm gì được.

Ngay cả bạn bè thân thiết với anh còn không xen vào được, một bạn học chẳng quen biết gì như cô có thể làm gì đây chứ.

Cũng đâu thể lén nhét kẹo vào ngăn bàn anh như lần trước được.

Đó quả nhiên là một quyết định ngu ngốc.

Hôm nay Trần Lạc Bạch không tham gia tiết tự học buổi tối, tiết cuối cùng buổi chiều vừa kết thúc, anh đã xách cặp ra khỏi lớp học.

Chu An Nhiên cứ lo anh trốn học, may mà buổi tối Cao Quốc Hoa tới không ngạc nhiên vì sự vắng mặt của anh.

Chu An Nhiên trải qua ngày đầu tiên của năm học mới trong cảm xúc lo lắng.

Chu An Nhiên cứ nghĩ tâm trạng anh không tốt thì vẫn giống như học kỳ trước, sáng hôm sau thì cảm xúc sẽ chuyển biến tốt đẹp.

Nhưng không ngờ ngày hôm sau cảm xúc của anh còn tệ hơn, ngay cả Chúc Nhiên luôn ầm ĩ bây giờ cũng ngậm chặt miệng không dám làm phiền anh.

Tuần đầu tiên của học kỳ mới chỉ có hai ngày.

Chu An Nhiên không làm gì được, chỉ biết ngóng trông qua kỳ nghỉ anh sẽ hết buồn, tuy nhiên lại lo lắng kỳ nghỉ không có bạn bè bên cạnh anh sẽ càng buồn hơn.

Đắm chìm trong cảm xúc này, sau buổi tổng kết cuối tuần, động tác thu dọn đồ đạc của cô hơi mất chậm chạp.

Buổi tối về ăn tắm rửa ăn cơm xong, lúc vào phòng định làm bài tập thì Chu An Nhiên mới phát hiện cô quên mang bài tập Toán về nhà.

Chu An Nhiên ảo não phồng miệng, thay quần áo ngủ rồi tùy tiện tìm áo phông và váy mặc vào, xách cặp không có sách vở ra khỏi phòng, nói với Hà Gia Di ở trong phòng khách: "Mẹ, con để quên bài tập Toán ở lớp rồi, con quay lại lấy đây."

"Sao bất cẩn vậy." Hà Gia Di thấy cô vội vàng đi ra ngoài thì nói thêm một câu, "Con rủ Thiến Thiến đi cùng đi."

"Mẹ quên tuần này Thiến Thiến về quê ngoại với bố mẹ cậu ấy rồi sao." Áo phông và váy Chu An Nhiên đang mặc không có túi, cô vừa đi vừa nhét thẻ học sinh vào trong cặp, giọng khàn khàn, "Không sao đâu, trời vẫn chưa tối, ở trường cũng có rất nhiều người."

Sau khi tới trường, Chu An Nhiên đến ký túc xá mượn chìa khóa lớp từ lớp phó.

Lấy bài tập Toán xong thì sắc trời bên ngoài đã xẩm tối rồi.

Chu An Nhiên không nói dối Hà Gia Di.

Vẫn có nhiều người ở lại trường tối thứ sáu, anh chị khối 12 cũng ở lại tự học buổi tối, học sinh ở lớp thi đua thì ở lại học bù, học sinh thể dục cũng ở lại tập luyện thêm, những học sinh nội trú ở trường thỉnh thoảng vẫn đi bộ trên sân thể dục.

Nhưng học sinh lớp 10 lớp 11 thì đã về nhà hết, hai tòa nhà dạy học này yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, khu vực sân bên ngoài tòa nhà hôm nay cũng không có ai, bây giờ trời trở nên tối, Chu An Nhiên cũng thấy hơi sợ.

Cô vội vàng khóa chặt cửa, bước nhanh chạy ra ngoài tòa nhà dạy học.

Vừa đi ra thì Chu An Nhiên đã thấy một bóng dáng cao gầy cách đó không xa.

Bước chân cô khựng lại, vì đang chạy nên nhịp tim đập càng nhanh thêm mấy phần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!