Thời gian thi nhanh hơn tiết học thường ngày trên lớp.
Môn thi cuối cùng là môn Tiếng Anh, Trần Lạc Bạch làm bài xong còn hơn bốn mươi phút, anh cúi đầu kiểm tra lại lần nữa, sau khi xác nhận không có lỗi sai thì giơ tay nhìn đồng hồ.
Còn ba mươi phút.
Bốn giờ chiều, bên ngoài nắng hừng hực.
Trần Lạc Bạch phải đợi Chúc Nhiên nên không nộp bài thi sớm, anh đẩy bài thi và đề sang bên cạnh, nằm gục xuống bàn nhắm mắt ngủ.
Trùng hợp giáo viên dạy Tiếng Anh của lớp 10A2 là giáo viên coi thi phòng số một.
Lúc các bạn học khác đang múa bút thành văn, bạn học ngồi bàn đầu ở tổ đầu tiên gục xuống bàn trông rất dễ chú ý.
Mọi người không cần nhìn mặt cũng biết người ngồi chỗ đó là ai.
Lâm Hàm đi xuống bục giảng, liếc nhìn bài thi anh để sang bên cạnh, những câu ở trang ngoài cùng đều đúng hết.
Lâm Hàm lại trở về bục giảng.
Hết thời gian làm bài thì một giáo viên trông thi khác nhận được điện thoại gia đình báo có chuyện, Lâm Hàm nhận việc thu bài thi, bảo giáo viên đó đi về trước.
Tiếng Anh là môn thi cuối cùng, sắp được nghỉ hè nên động tác thu dọn của học sinh rất nhanh, phòng học nhanh chóng vắng đi một nửa.
Người ngồi bàn đầu tổ một vẫn còn ngủ say sưa.
Lâm Hàm chậm rãi thu bài từ cuối lên.
Lúc thu bài của người ngồi cuối tổ một, học sinh đó ngẩng đầu hỏi cô: "Cô Lâm, có cần em thu giúp cô không ạ?"
Lâm Hàm ngẩng đầu, là lớp trưởng lớp 10A2 Liêu Duyên Ba, cô ấy lắc đầu: "Không cần đâu."
Thu bài thi của học sinh này xong, Lâm Hàm nhớ ra gì đó, lại nhìn bàn đầu tiên.
Trần Lạc Bạch còn đang ngủ.
Lâm Hàm không khỏi thấy lạ.
Có không ít học sinh lớp 10A2 thi phòng này, Trần Lạc Bạch cũng được mọi người yêu quý, sao không thấy ai gọi anh dậy.
Đám nhóc này vội về nhà đến thế sao?
Lâm Hàm chỉ vào bàn đầu tiên: "Em gọi Trần Lạc Bạch dậy đi."
Liêu Duyên Ba nhìn về phía đó, chần chừ vừa nói vừa lùi lại: "À… Anh Lạc lúc mới tỉnh ngủ khó ở lắm, em không dám gọi, cô Lâm cô gọi đi ạ, em đi trước đây, chào tạm biệt cô Lâm."
Lâm Hàm: "…?"
Trần Lạc Bạch tỉnh ngủ khó ở, em không dám gọi nên để cô là giáo viên đi gọi sao?
Quên mất bốn chữ tôn sư trọng đạo rồi à?
Liêu Duyên Ba nhanh chóng chạy biến.
Lâm Hàm tức đến bật cười.
Đợi đến khi cô ấy thu đến chỗ Trần Lạc Bạch thì phóng thi đã không còn ai.
Lâm Hàm rút bài thi của anh ra, lại giơ tay gõ hai tiếng lên bàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!