Bóng lưng của hai người biến mất sau cánh cửa.
Không ít người trong lớp bắt đầu túm tụm lại, tiếng xì xào nổi lên khắp nơi, không yên lặng giống như hồi nãy.
Hoàng Thư Kiệt ngồi cạnh Thang Kiến Duệ trực tiếp ló đầu ra ngoài cửa sổ xem tình hình rồi lại nhanh chóng rụt cổ về.
"Hình như anh Lạc với cậu ấy xuống cầu thang, không biết là định đi đâu nói chuyện nữa." Dứt lời, Hoàng Thư Kiệt quay sang hỏi Chúc Nhiên, "Chuyện này là sao hả lão Chúc?"
Chúc Nhiên không trực tiếp phủ nhận giống như vừa nãy nữa: "Cậu quan tâm chuyện người khác làm gì, hóng hớt à, mai thi rồi, đọc sách của cậu đi."
Hoàng Thư Kiệt cúi đầu nhìn những cuốn sách trên bàn, một giây sau lại ngẩng đầu: "Đệch, giờ này ai còn đọc sách nữa. Lão Chúc, cậu biết nhiều hơn bọn tôi đúng không? Anh Lạc của tôi định đồng ý hay là từ chối cậu ấy?"
"Biết cái rắm." Chúc Nhiên nói, "Tò mò thế thì đợi Trần Lạc Bạch về cậu tự đi mà hỏi đi."
Hoàng Thư Kiệt: "Tôi không dám hỏi, tôi vẫn đợi cậu ấy dạy tôi chiêu lùi vạch ba điểm mà."
Chúc Nhiên liếc cậu ta: "Chẳng phải cậu nói mình học được rồi sao?"
"Cậu thì biết cái gì, đó gọi là đã giỏi còn muốn giỏi hơn." Hoàng Thư Kiệt nói.
Hai người lại tiếp tục nói về chủ đề bóng rổ.
Nơi hóng hớt được nhiều nhất lại thay đổi chủ đề, vẻ mặt Trương Thư Nhàn chuyển sang thất vọng, khẽ phàn nàn: "Sao Hoàng Thư Kiệt không tiếp tục hỏi nữa, tớ chưa hóng hớt xong thì không thể học bài được. Không ổn, tớ phải bảo bạn bên lớp 10A3 hóng giúp, các cậu để ý giáo viên giúp tớ nhé."
Nói rồi cô ấy xoay người, lặng lẽ cầm điện thoại chia sẻ tin tức.
Chu An Nhiên cũng không được một chữ nào vào đầu.
Cô không quay lại nhưng vẫn chú ý động tĩnh phía sau từ đầu đến cuối.
Cho đến khi tiếng chuông tự học vang lên, Trần Lạc Bạch cũng không trở về, Cao Cao Quốc Hoa thì đã ung dung đi vào trong lớp học.
Chu An Nhiên lấy bút chọc vào vai Trương Thư Nhàn.
Trương Thư Nhàn đã cất điện thoại từ lâu, lặng lẽ giơ tay ra hiệu ok với cô.
Cao Quốc Hoa đi lên bục giảng, lập tức phát hiện ra lớp học thiếu người.
"Trần Lạc Bạch đâu?"
Chúc Nhiên ngồi sau cao giọng: "Báo cáo thầy Cao, cậu ấy đi vệ sinh."
Hình như Cao Quốc Hoa cũng không nghi ngờ gì, thôi không nhìn nữa: "Nhân tiết tự học, thầy sẽ giảng kỹ cho các em về mấy bài hình không gian chiều này."
Bị anh đoán trúng thật này.
Chủ nhiệm lớp lại chiếm giờ tự học để chữa bài.
Chu An Nhiên cất sách giáo khoa Lịch Sử trên bàn đi.
Không hiểu sao cô lại có cảm giác "mọi thứ đều được số mệnh an bài".
Cho dù buổi chiều nếu cô thật sự lợi dụng lòng tốt của anh thì bây giờ anh và Ân Nghi Chân sắp ở bên nhau, cuối cùng sẽ không cho cô mượn vợ ghi chép đâu.
Chu An Nhiên cảm thấy may vì Cao Quốc Hoa chiếm tiết tự học này.
Cao Quốc Hoa thích gọi học sinh trả lời nhất.
Cô chưa bao giờ dám mất tập trung trong tiết của thầy ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!