Chương 2: Tất cả đều liên quan đến anh.

Ngày đó Chu An Nhiên đứng tại chỗ đỏ mặt rất lâu.

Làn da phía sau thắt lưng của cô nóng bừng, như thể bàn tay nóng rực mạnh mẽ đó vẫn ôm cô qua lớp áo mỏng cuối hè.

Tim cũng đập nhanh vô cùng.

Trong đầu toàn là gương mặt vừa mới nhìn thấy.

Chu An Nhiên mím môi, bỗng nhiên xoay người bước nhanh xuống lầu.

Cô trở lại chỗ bảng thông báo, tìm bắt đầu từ hàng đầu tiên của thông báo chia lớp, xem kỹ từng cái tên.

Cuối cùng, khi cô nhìn thấy cái tên cô vừa nghe được cũng học chung lớp với mình, cô có cảm giác như hạnh phúc đến thật bất ngờ.

Cô nghĩ cấp ba sẽ khó khăn hơn cấp hai, ngoài học tập ra thì cũng chỉ có học tập.

Trần Lạc Bạch đột nhiên xuất như một tia ánh sáng, chiếu sáng thanh xuân xám xịt của cô.

Đáng tiếc, tia sáng này quá chói mắt.

Nói khoa trương hơn nữa là anh sắp chiếu sáng gần hết thanh xuân của các cô gái trong trường trung học phổ thông số hai rồi.

Khiến người ta không khỏi thất vọng.

Mà Chu An Nhiên được học cùng lớp với anh có lẽ đã đánh đổi hết vận may của mình, sau khi lớp chia chỗ ngồi, cô và anh ngồi một trước một sau, một trái một phải, cách một khoảng rất xa.

Hơn nữa tính cách của cô hướng nội, khai giảng đã hơn một tháng, dường như cô vẫn chưa thể nói chuyện với anh.

Chỉ có thể coi như người xa lạ đã gặp nhau vài lần.

"Xin lỗi." Trên sân bóng lại có tiếng nói vang lên.

Người nói là một học sinh nam của lớp họ, tên là Chúc Nhiên, là người bạn có quan hệ tốt nhất với Trần Lạc Bạch.

Chu An Nhiên hoàn hồn từ trong hồi ức, nhớ ra mình còn chưa nói cảm ơn với anh.

Cô hé miệng, còn chưa kịp lên tiếng thì giọng Chúc Nhiên lại vang lên.

"Trần Lạc Bạch, cậu còn đứng đó làm gì, mau qua đây chơi đi."

Trần Lạc Bạch còn cầm quả bóng rổ vừa nãy suýt đập vào cô, anh di chuyển quả bóng từ tay này sang tay khác theo thói quen: "Hôm nay không chơi, mẹ tôi tới đón rồi."

"Đừng mà anh Lạc, tối nay bọn tôi còn chờ cậu đi ăn đó." Một người khác tên Thang Kiến Duệ chen vào.

Trần Lạc Bạch hờ hững nhìn cậu ta: "Là chờ tôi đi ăn hay chờ tôi thanh toán?"

Thang Kiến Duệ cười hề hề, nói không biết ngại: "Chẳng phải đều giống nhau sao."

Trần Lạc Bạch hất cằm với Chúc Nhiên: "Tối nay tôi vẫn mời, bảo Chúc Nhiên thanh toán trước, tôi sẽ chuyển lại cho cậu ta sau."

"Vậy anh Lạc cậu đi nhanh lên."

"Đúng thế, đừng để cô đợi lâu."

Trần Lạc Bạch ném bóng qua, cười mắng: "Các cậu mặt dày vừa thôi."

Chàng trai giơ tay lên cao, khi ném bóng, cánh tay dùng sức nên gân xanh hơi nổi lên, lộ ra cảm giác mạnh mẽ hoàn toàn khác xa với con gái.

Chu An Nhiên không khỏi nhớ tới cảm giác khi cánh tay này vững vàng đỡ lấy cô ngày hôm đó, không nhịn được ngây người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!