Chương 19: (Vô Đề)

Sau khi bình tĩnh lại, Chu An Nhiên đi xuống nhà vệ sinh rửa mặt, chờ cho mắt bớt đỏ rồi mới quay về lớp.

Tới gần cửa sau thì cô dừng bước, sau đó lập tức đi qua, vào lớp bằng cửa trước.

Nhưng vừa bước vào, ánh mắt cô vẫn không nhịn được hướng về bàn thứ sáu tổ hai.

Chỗ ngồi của anh trống trơn.

Không biết có phải đang ở cùng Ân Nghi Chân hay không.

Nghĩ đến khả năng này, bước chân Chu An Nhiên khựng lại, sau đó ngoảnh mặt sang một bên.

Về chỗ xong, Chu An Nhiên mới phát hiện Nghiêm Tinh Thiến cũng chưa về.

Trương Thư Nhàn và Thịnh Hiểu Văn thì đã về rồi.

Thấy cô vào, một người lập tức quay sang, một người thì ngồi thẳng xuống chỗ của Nghiêm Tinh Thiến.

Trương Thư Nhàn quay người, đặt tay lên bàn cô hỏi: "Nhiên Nhiên, cậu đi đâu thế?"

"Sao mắt đỏ vậy?" Thịnh Hiểu Văn cũng quan tâm hỏi một câu.

Giờ phút này Chu An Nhiên cảm thấy may mắn vì hôm nay tới tháng, để cô có sẵn lý do: "Bụng đau quá nên tớ đi vệ sinh."

"Sao lần này nghiêm trọng vậy." Trương Thư Nhàn cau mày.

Thịnh Hiểu Văn: "Đau đến mức đó cơ à, hay là cậu xin nghỉ với lão Cao, tối nay về nhà nghỉ ngơi đi?"

Chu An Nhiên không thể nói thật với họ, cũng không muốn để họ lo lắng, cô lắc đầu: "Không sao, bây giờ đỡ hơn rồi, Thiến Thiến đi đâu vậy?"

"Cậu sợ ảnh hưởng đến bạn học khác nên không cho bọn tớ mang nhiều đồ về, Thiến Thiến sợ cậu không muốn ăn sandwich nên vừa thấy có bạn mang cháo tới lớp mới nhớ ra có thể mua cháo về cho cậu, cậu ấy tới căn tin mua rồi, chắc sẽ về nhanh thôi." Thịnh Hiểu Văn chỉ vào cái bát trên bàn cô: "Thư Nhàn pha trà gừng cho cậu, tớ mở nắp ra cho bớt nóng, chắc bây giờ uống được rồi đó."

Mũi Chu An Nhiên lại cay cay.

Lần này không phải vì anh nữa.

"Cảm ơn các cậu."

"Khách sáo cái gì, bình thường cậu cũng giúp bọn tớ nhiều mà, lần trước tớ cãi nhau với cậu ấy…." Trương Thư Nhàn hất cằm chỉ về chỗ của Lâu Diệc Kỳ, "Nếu không nhờ cậu nhét khăn giấy, mang bữa tối về cho tớ thì tớ còn buồn bã biết bao."

Chu An Nhiên mím môi mỉm cười.

Cô bưng bát lên uống hớp trà gừng, hương vị ngọt cay len lỏi vào tận đáy lòng.

May mắn cô có nhiều bạn tốt như vậy.

Chu An Nhiên chậm rãi uống xong trà gừng thì Nghiêm Tinh Thiến cũng mang cháo về.

Thịnh Hiểu Văn nhường chỗ cho cô ấy.

Ngày mai thi rồi, Chu An Nhiên không muốn làm mất thời gian của họ nên vừa nhận cháo Nghiêm Tinh Thiến đưa vừa nói: "Tớ không sao đâu, các cậu mau về ôn bài đi."

Lúc này Trương Thư Nhàn mới quay người lại, Thịnh Hiểu Văn cũng về chỗ của mình.

Nhưng có lẽ Nghiêm Tinh Thiến bị sốc trước dáng vẻ đỏ mắt của cô nên đợi cô ăn cháo xong, Nghiêm Tinh Thiến cũng không cho cô đi vứt rác.

Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ tự học buổi tối, Trương Thư Nhàn bỗng nhiên quay lại.

Cô ấy nằm lên bàn Nghiêm Tinh Thiến, đè giọng cực thấp như muốn nói bí mật gì đó siêu lớn: "Tớ vừa biết một chuyện siêu to khổng lồ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!