Chương 18: (Vô Đề)

Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, trường học thiếu đi một phần ba người, ngôi trường lập tức vắng vẻ đi nhiều, căn tin hay các cửa hàng nhỏ ngoài trường không còn đông đúc như trước nữa.

Bước vào trung tuần tháng sáu, thời tiết thành phố Nam đã nóng bừng bừng, ve sầu bắt đầu kêu inh ỏi, mặt đường bị nhiệt độ cao nướng cháy.

Buổi tối không bật điều hòa cả đêm thì không ngủ được.

Nhưng lúc đi ngủ mở điều hòa, Chu An Nhiên không cẩn thận đá chăn nên bị cảm, mãi đến cuối tháng sáu mới khỏi hoàn toàn.

Trời nóng nên cảm giác thèm ăn cũng bị ảnh hưởng.

Sau khi hết cảm lạnh, Chu An Nhiên không còn phải bắt mình ăn những món thanh đạm nữa, chiều nay cô và Nghiêm Tinh Thiến đến một quán nhỏ bên ngoài trường ăn mì hầm.

Sau khi mì được dọn ra, Chu An Nhiên trộn đều gia vị, đầu tiên là gắp miếng đậu ngâm mà ông chủ thêm riêng vào, vừa mới cắn một miếng đã nghe thấy Trương Thư Nhàn thì thầm: "Này, chiều này tớ nghe nói Ân Nghi Chân nói công khai ở lớp là cậu ấy và Tông Khải chỉ thân thiết như anh em ruột, bảo sau này mọi người đừng trêu bọn họ nữa. Vậy là có ý gì, có phải cậu ấy định bắt đầu theo đuổi Trần Lạc Bạch không?

Trước đây đâu có thấy cậu ấy phản bác tin đồn nghiêm túc như vậy."

Tim Chu An Nhiên thắt lại, cô quên mất miếng đậu phụ được ngâm trong tương, bên trong chứa đầy nước nên không cẩn thận bị sặc.

Cô vội vàng rút vài tờ khăn giấy ra che miệng, ho liên tục mấy cái, nước mắt trào ra.

Nghiêm Tinh Thiến nhanh chóng đưa trà chanh đá qua cho cô: "Sao bất cẩn thế."

Chu An Nhiên ngậm ống hút, uống một hớp trà chanh đá, cố gắng kìm nén cảm giác nghẹn ngào nơi cổ họng.

"Hiếm thấy Nhiên Nhiên nghe chuyện phiếm nghiêm túc đến mức sặc đó." Thấy cô ngừng ho, Trương Thư Nhàn mới nói đùa.

Chu An Nhiên không biết trả lời câu đùa này thế nào, chỉ cầm cốc cười với cô ấy rồi uống thêm hai ngụm trà chanh.

Người lại, Thịnh Hiểu Văn tò mò hỏi: "Trưa hôm nay cậu đi ăn với chúng tớ, còn đâu đều ở trong lớp học, cậu biết tin này từ đâu vậy?"

Trương Thư Nhàn chớp mắt: "Tớ nghe thấy lúc đi vệ sinh đó. Tớ có bạn cấp hai ở lớp 10A3."

Nghiêm Tinh Thiến gắp một đũa mì, chợt nhớ ra gì đó: "Nhắc mới nhớ, các cậu có thấy dạo này Tông Khải ít đến lớp chúng ta không?"

Trương Thư Nhàn gật đầu thật mạnh: "Đúng, đúng. Học kỳ trước cậu ta thường  xuyên đến, đầu học kỳ này cậu ta cũng hay dẫn Ân Nghi Chân đến lớp bọn mình, nhưng dạo gần đây thì một mình Ân Nghi Chân tới nhiều hơn, còn Tông Khải chẳng thấy đâu."

Thịnh Hiểu Văn bật cười: "Cậu nói nghe cứ như chuyện tình tay ba máu chó ý nhỉ."

"Ha ha, vẫn là tiết mục kinh điển trúc mã đấu với người từ trên trời rơi xuống." Trương Thư Nhàn xoa cằm, "Nhưng ba người này đều rất đẹp, ai về với ai tớ cũng thấy ok."

Chu An Nhiên yên lặng ăn đậu phụ không chen vào, không biết có phải do đậu phụ ngâm quá lâu không mà cô ăn thấy vị chát.

Ăn mì hầm xong, bốn người vừa uống nốt ly nước vừa tán gẫu đi bộ về trường.

Vừa vào trường không lâu, Thịnh Hiểu Văn bỗng nhiên cảm khái: "Haiz, lớp 10 kết thúc nhanh thật, không biết năm có được ăn chung với các cậu không. Lớp mình sẽ không bị chia ra, Thư Nhàn và Nhiên Nhiên vẫn sẽ học chung lớp, nhưng tớ với Thiến Thiến định chuyển sang khoa nghệ thuật, không biết kỳ sau sẽ bị xếp đi đâu nữa."

Nghiêm Tinh Thiến ủ rũ: "Đừng nhắc đến chuyện này nữa, nghĩ thôi đã thấy buồn rồi. Giá mà thành tích môn khoa học của tớ cao hơn thì tớ cũng không muốn học nghệ thuật đâu."

Chu An Nhiên an ủi cô ấy: "Không sao, chúng ta vẫn cùng đi đến trường mà."

"Đúng vậy, chắc chắn cậu và Nhiên Nhiên sẽ không bị chia cắt đâu, vẫn đi ăn chung với nhau được mà." Trương Thư Nhàn an ủi, "Hết giờ học cậu đến tìm bọn tớ cũng được, dù sao vẫn còn học chung một trường, không gì là không tiện cả."

Tiệm mì nằm ở ngoài cửa đông, Chu An Nhiên nghe cô ấy nói, theo thói quen lại nhìn về sân bóng rổ số ba.

Còn cách đó một quãng, cô vẫn dễ dàng tìm thấy bóng dáng quen thuộc ở dãy đầu tiên.

Hình như anh cướp bóng của ai đó.

Trông hơi giống Chúc Nhiên, Chu An Nhiên không chắc lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!