Chương 17: (Vô Đề)

Thang Kiến Duệ hoang mang quay lại: "Kẹo gì?"

Chúc Nhiên ngồi cạnh Trần Lạc Bạch nói tiếp: "Tuần trước có người lén nhét kẹo vào trong ngăn bàn cậu ta."

"Gì cơ? Có người nhét kẹo vào ngăn bàn cậu ta?" Thang Kiến Duệ hứng thú hơn hẳn, "Vậy là con gái nhét rồi còn gì, anh anh Lạc lại hỏi tôi? Đang muốn khoe khoang với tôi à?"

Lúc nói chuyện, giọng của Chúc Nhiên không nhỏ.

Có lẽ đánh hơi được mùi nhiều chuyện nên không chỉ có Thang Kiến Duệ mà còn nhiều người khác trong lớp cũng quay đầu nhìn về phía này.

Ngay lập tức, Chu An Nhiên cảm thấy tim cô đập nhanh hơn cả chiều thứ sáu, lúc nào cũng có thể vọt ra ngoài cổ họng.

Trần Lạc Bạch duỗi chân đạp vào chân Thang Kiến Duệ, cười mắng: "Khoe khoang cái rắm."

"Vậy sao lại hỏi tôi?" Thang Kiến Duệ hóng hớt mà cũng khó hiểu, "Sao tôi lại nhét kẹo vào ngăn bàn cậu được."

Chúc Nhiên giải thích cho cậu ta: "Không phải, chỉ có hai viên thôi."

Thang Kiến Duệ nghe không hiểu: "Hai viên gì?"

Chúc Nhiên chỉ vào bàn học của Trần Lạc Bạch: "Tuần trước có người nhét cho cậu ta hai viên kẹo, không để trong hộp quà, cũng không gói lại gì hết, chỉ là nhét đại hai viên kẹo bình thường vào thôi."

"A? Chỉ có hai viên thôi sao?" Thang Kiến Duệ lập tức mất hứng, "Vậy chắc không phải là con gái tặng rồi, những cô gái đó ai tặng đồ cho anh Lạc mà chẳng hận không thể gói thành bó hoa chứ."

Chúc Nhiên: "Vậy nên mới hỏi có phải ai trong số các cậu đưa cho cậu ta không."

"Không phải tôi đâu." Thang Kiến Duệ lắc đầu, "Có lẽ là ai đó không cẩn thận bỏ nhầm vào thôi."

Những bạn học đang hóng hớt cũng nghĩ như vậy, hoàn toàn hết hứng tò mò.

Chu An Nhiên thấy ngay cả Nghiêm Tinh Thiến cũng tỏ vẻ thất vọng.

Trần Lạc Bạch thu chân về, Chu An Nhiên bận bịu kéo Nghiêm Tinh Thiến cúi đầu bước nhanh về chỗ ngồi, cô quên lau bàn ghế mà cứ thể ngồi thẳng xuống bàn, trái tim chưa kịp bình ổn càng đập nhanh hơn.

Chuyện có người nhét hai viên kẹo vào ngăn bàn của Trần Lạc Bạch nhanh chóng lan ra cả lớp, nhưng hình như tất cả mọi người đều tán thành suy đoán của Thang Kiến Duệ, ngay cả Thịnh Hiểu Văn và Trương Thư Nhàn cũng vậy.

Vào giờ ra chơi, ngoài trời bỗng nhiên đổ mưa, bọn họ không có tâm trạng học bài nữa.

Trương Thư Nhàn quay người nằm bò lên bàn Nghiêm Tinh Thiến, Thịnh Hiểu Văn đi tới ngồi chen vào ghế của Chu An Nhiên nói chuyện.

"Các cậu biết chuyện có người nhét kẹo vào ngăn bàn Trần Lạc Bạch chưa?" Trương Thư Nhàn đè thấp giọng.

Nghiêm Tinh Thiến gật đầu: "Sáng nay lúc cậu ấy hỏi Thang Kiến Duệ tớ nghe thấy rồi, nhưng tớ nghĩ không phải con gái tặng đâu, làm gì có ai rảnh rỗi đến mức chỉ tặng hai viên kẹo bao giờ, chắc là có ai đó không cẩn thận bỏ nhầm vào thôi."

Chu An Nhiên: "…"

Thịnh Hiểu Văn nói tiếp: "Tớ cũng đồng ý không phải là con gái tặng, nhưng nhét nhầm kẹo vào bàn có phải hơi không hợp lý không?"

"Không phải không có lý đâu." Trương Thư Nhàn nói, "Chuyện của bạn nam lớp 10A9 đó các cậu biết chưa?"

Nghiêm Tinh Thiến lập tức trở nên hứng thú: "Chưa biết chưa biết, chuyện gì vậy?"

Thịnh Hiểu Văn: "Tớ cũng không biết."

"Là chuyện hồi mới khai giảng, buổi trưa có một bạn nam lớp 10A9 chạy đi chơi bóng không ngủ trưa, chiều về lớp đi nhầm tầng, đúng lúc bạn học ngồi chỗ giống cậu ta ở lớp đó nghỉ học, cậu ta vào lớp ngồi xuống rồi gục đầu ngủ luôn."

Trương Thư Nhàn nói đến đây thì không nhịn được bật cười, sau đó mới tiếp tục: "Thế rồi chủ nhiệm lớp đó đi qua, nhìn thấy có bạn ngủ gật trong giờ học nên vứt viên phấn vào người cậu ta, bạn nam đó tỉnh dậy, ngẩng đầu lên. Chủ nhiệm lớp đó phát hiện mình không biết người này nên mới hỏi em là ai, sao em lại ở lớp của thầy. Chắc có lẽ bạn nam đó chưa tỉnh ngủ nên nhìn thấy giáo viên lạ mặt cũng rất hoang mang, hỏi ngược lại thầy là ai, sao thầy lại ở lớp em."

Nghiêm Tinh Thiến cười khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!