Chương 16: (Vô Đề)

Chúc Nhiên cúi đầu lấy chìa khóa mở cửa lớp ra: "Tôi đang đánh đám ngu kia tơi bời trong game, sao tự nhiên cậu muốn quay về trường, rốt cuộc là để quên thứ gì vậy?"

Trần Lạc Bạch: "Bài tập."

"Bài tập hả, bài tập à…" Tiếng nói chuyện của Chúc Nhiên bỗng nhiên dừng lại, cậu ta kinh ngạc quay đầu, "Cậu mà lại quên mang bài tập?"

Một người xem bóng rổ lúc nửa đêm còn bị tức đến mất ngủ, không làm trò khác mà lôi đề thi ra làm lại quên mang bài tập ư?

"Đừng nói linh tinh nữa, mở cửa đi." Trần Lạc Bạch nói.

Chúc Nhiên quay đầu mở cửa, thấy tâm trạng của anh không tốt từ sáng tới giờ nên không nhịn được quay đầu lại hỏi: "Lần này cô chú làm căng lắm à?"

Trần Lạc Bạch không trả lời, tự đẩy cửa ra, sườn mặt trông thật lạnh lùng.

Chúc Nhiên thầm đoán trong lòng.

Sợ là nghiêm trọng hơn cậu ta nghĩ rồi.

Hiếm khi cậu ta trở nên trầm mặc cùng theo Trần Lạc Bạch đi vào trong lớp.

Trần Lạc Bạch kéo ghế ra, cho tay vào trong bàn học tìm bài thi nhưng bất ngờ chạm phải thứ khác.

Là hai viên gì đó nho nhỏ.

Chúc Nhiên thấy anh khựng lại thì lại lắm mồm: "Sao thế?"

Trần Lạc Bạch lấy thứ đó ra, sau khi mở lòng bàn tay, anh mới thấy đó là hai viên kẹo.

"Đây là kẹo à?" Chúc Nhiên tò mò, "Tại sao trong ngăn bàn cậu lại có kẹo, chẳng lẽ là con gái nhét vào? Mà cũng không đúng, mấy bạn nữ toàn nhét quà cáp được gói ghém cẩn thận xinh đẹp vào trong ngăn bàn cậu, thậm chí cái nơ bên ngoài cũng phải chỉn chu ngay ngắn, làm gì có ai nhét hai viên kẹo bao giờ, có phải là ai đó để nhầm không?"

Đây cũng là lần đầu tiên Trần Lạc Bạch gặp tình huống này: "Chắc là vậy."

"Thế đưa đây, đúng lúc tôi đang đói." Chúc Nhiên nói rồi định lấy kẹo trong tay anh.

Trần Lạc Bạch thu tay lại, tránh khỏi bàn tay của cậu ta.

"Cậu keo kiệt thật đấy." Chúc Nhiên trợn mắt, "Mặc dù cô Phương từng nói dù không thích cũng không được giày xéo tấm lòng của người khác, nhưng rõ ràng đây không phải là của con gái tặng, làm gì có ai tỏ tình với cậu mà nhét hai biên kẹo vào bàn học bao giờ. Tôi thấy chắc chắn là bỏ nhầm rồi, hoặc là đám Duệ Duệ chia cho cậu."

Trần Lạc Bạch tiện tay nhét vào trong túi quần: "Để cuối tuần hỏi thử xem."

"Tôi xem trong ngăn bàn tôi có không." Chúc Nhiên sờ ngăn bàn bên cạnh của mình: "Không có, lạ nhỉ."

Trần Lạc Bạch đã lấy bài thi ra: "Đi thôi."

Ra khỏi trường, Trần Lạc Bạch bắt một chiếc xe taxi ngoài đường lớn.

Nhà của Chúc Nhiên gần trường hơn, xe đỗ ở cổng khu nhà cậu ta trước.

Cửa xe mở ra, Chúc Nhiên lại nghiêng đầu hỏi thêm một câu: "Hay là tối nay cậu qua nhà tôi đi?"

"Không cần." Nửa khuôn mặt của Trần Lạc Bạch khuất trong bóng râm, "Mau xuống đi."

Sau khi Chúc Nhiên xuống xe, chiếc xe taxi chạy thêm một lát rồi dừng ở một khu dân cư khác.

Trần Lạc Bạch về nhà mới phát hiện hôm nay căn nhà cực kỳ yên ắng, dì giúp việc mọi khi lúc nào cũng có mặt ở nhà nay không thấy đâu, phòng bếp thì trống trơn.

Anh dựa vào cửa phòng bếp, lấy điện thoại ra xem lịch sử trò chuyện, đầu ngón tay lướt trên điện thoại vài cái rồi dừng lại, cụp mắt xuống, cuối cùng không gọi cho số nào hết.

Trần Lạc Bạch mang cặp sách vào thư phòng, bật đèn trên bàn lên, lấy bài thi trong cặp ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!