Chương 15: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên Chu An Nhiên thấy anh chán nản như vậy.

Cô không khỏi bận tâm, mặc dù cô chẳng có tư cách gì lo lắng cho anh, nhưng cô không nhịn được.

Cơ mà chỗ ngồi hiện tại không tiện để nhìn.

Còn một lúc nữa là bắt đầu giờ tự học buổi sáng, Chu An Nhiên nghĩ ngợi rồi uống hết sữa đậu nành còn trong cốc, như vậy cô có thể lấy cớ đi rửa cốc rót nước, thoải mái đi lướt qua anh rồi ra ngoài bằng cửa sau.

Sau khi cầm cốc xoay người, cô phát hiện anh đã nằm bò lên bàn rồi.

Trong phòng hơi ồn ào, nhưng lúc đi qua anh, Chu An Nhiên vẫn bước đi nhẹ nhàng, cô thoáng liếc qua mấy sợi tóc vểnh lên của anh, nhưng không thấy được mặt.

Nên cô cũng không biết tâm trạng của anh như thế nào.

Hình như có lần cô nghe Chúc Nhiên nói, nếu anh ngủ không ngon thì sẽ khó chịu khi tỉnh dậy, lúc đó thì tâm trạng và tính tình đều kém.

Là vì vậy sao?

Chu An Nhiên rót nước quay về mà chàng trai vẫn nằm gục trên bàn ngủ.

Lúc bàn trên quay xuống bàn dưới truyền bài tập, Chu An Nhiên nhân cơ hội lặng lẽ quay lại nhìn anh, thấy anh vẫn đang ngủ.

Đến khi anh ngẩng đầu thì giờ tự học đã kết thúc, cô giả vờ lấy cớ đi vệ sinh rồi ra ngoài bằng cửa sau.

Chàng trai hơi nghiêng đầu, sườn mặt thẳng tắp, không biết Chúc Nhiên nói gì với anh mà đuôi lông mày anh hơi nhướng lên.

Là dáng vẻ giống như thường ngày.

Không thấy có vẻ không vui.

Lúc trở lại phòng học đi qua chỗ anh, anh đã cúi đầu nhìn sách giáo khoa, nét mặt hờ hững, khóe miệng cũng không cong như lúc trước.

Sau đó Chu An Nhiên vụng trộm tìm cơ hội quan sát anh mấy lần, không thấy anh có vẻ mất hứng thì mới dần yên tâm.

Chỉ là một nơi khác trong lòng cô vẫn bị sợi dây vô hình treo cao lên.

Tuần này Ân Nghi Chân không hẹn riêng anh ra ngoài không có nghĩa là sau này cũng vậy.

Dù thế nào thì hiện tại Ân Nghi Chân cũng là cô gái gần gũi với anh nhất.

Không biết có phải vì chào cờ nhà trường đã nghiêm khắc phê bình hai anh chị khối 12 không mà một tháng sau trôi qua rất bình thường.

Không nghe nói có ai chặn Trần Lạc Bạch lại tỏ tình nữa.

Ngay cả thư tình hay quà cáp lén nhét vào ngăn bàn anh cũng biến mất.

Trương Thư Nhàn vẫn thích hóng hớt các chuyện ở trường, nhưng tạm thời chưa có ai được nhắc đến chung với tên của anh.

Không hề có lời đồn mờ ám nào giữa anh và Ân Nghi Chân.

Trái lại, tháng này Nghiêm Tinh Thiến lại cực kỳ cố gắng, cô ấy thực hiện đúng theo kế hoạch "cứu vớt thần tượng", thậm chí còn không cần Chu An Nhiên giám sát.

Một ngày trước khi thi giữa kỳ, Nghiêm Tinh Thiến còn đang vật lộn với môn Toán, tóc mái cũng bù xù.

"Ai ya! Tại sao con người lại đi học thứ này chứ." Nghiêm Tinh Thiến đẩy sách trên bàn về phía Chu An Nhiên: "Nhiên Nhiên, cậu xem hộ tớ bài này giải thế nào với?"

Đúng lúc Đổng Thần đi ngang qua, cậu ta dừng chân, nói có vẻ lơ đãng: "Bài nào, sao cậu không hỏi tôi?"

Nghiêm Tinh Thiến khó hiểu ngẩng đầu: "Hỏi cậu làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!