"Cậu chắc chứ?" Người hỏi lại là Lâu Diệc Kỳ.
Ân Nghi Chân khẽ nói "ừ".
"Còn Tông Khải thì sao?" Lâu Diệc Kỳ lại hỏi.
Ân Nghi Chân trầm mặc: "Cậu ấy lớn lên với tớ, giống như anh trai tớ vậy."
"Nhưng tớ luôn cảm thấy cậu ta không chỉ coi cậu là em gái thôi đâu." Lâu Diệc Kỳ nói.
Ân Nghi Chân: "Cậu ấy chỉ coi tớ làm em gái thôi, cậu đừng suy nghĩ nhiều, cũng đừng nói về cậu ấy nữa. Mau nói xem, tuần này tớ có nên hẹn Trần Lạc Bạch ra ngoài không?"
Lâu Diệc Kỳ cũng trầm mặc: "Tớ thấy tạm thời cậu đừng nên hẹn."
"Tại sao?" Ân Nghi Chân hỏi.
Lâu Diệc Kỳ nói: "Chúng ta ra ngoài nói đi."
Tiếng dịch ghế vang lên.
Sau khi tiếng bước chân dần đi xa, phòng học lại chìm vào yên ắng.
Chu An Nhiên không thể nào ngủ được nữa.
Nghiêm Tinh Thiến không cần túi đồ ăn vặt kia nên sau tiết tự học buổi tối, Chu An Nhiên xách nó mang về nhà.
Cô mở ngăn kéo ra, bỏ từng thứ vào bên trong.
Không biết anh có chọn lựa những món đồ này không, mà cũng không thể chọn được, bởi vì anh không hề quen Nghiêm Tinh Thiến, những món đồ ăn vặt trong túi trông có vẻ như tiện tay lấy trong siêu thị, bên trong có kẹo dẻo, kẹo cứng, bánh quy, socola, que cay, nước ngọt và các loại sữa, nhét gần hết một ngăn kéo to.
Tiếc là không có thứ gì có thể để lâu.
Chu An Nhiên nhìn chằm chằm ngăn kéo chật ních một lát, cuối cùng từ từ đóng nó lại, cũng giống như nhốt cảm xúc hỗn loạn vào bên trong.
Sau đó cô lấy bài thi Vật lý trong cặp ra đặt lên bàn.
Kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ này sắp tới rồi.
Cô không thể dũng cảm chủ động đến gần anh giống như những bạn học nữ khác thì ít nhất cũng phải làm tròn bổn phận của một học sinh ngoan.
Mặc dù vượt qua điểm số từng môn của anh để được anh chú ý chẳng phải là một ý kiến hay, nhưng cô cố gắng học tập cũng không hoàn toàn bởi vì anh.
Cô cũng có trường đại học muốn thi vào mà.
Nhưng sau hai ngày thi thứ năm và thứ sáu, khi áp lực biến mất, cảm xúc luôn chôn chặt trong lòng Chu An Nhiên mấy hôm nay lại như lò xo bắn ngược trở về.
Cả kỳ nghỉ cuối tuần, Chu An Nhiên cứ đoán xem Ân Nghi có hẹn anh đi chơi không, nếu hẹn thì anh có đồng ý không, đồng ý thì bọn họ sẽ đi đâu.
Nhưng dù có đoán cả nghìn lần thì cũng không nhận được câu trả lời.
Cô không có ai để hỏi.
Mà cũng không dám hỏi.
Lòng cô lại như bị sợi dây mảnh quấn chặt, khó chịu khó thở, cuối cùng Chu An Nhiên đành phải tự tìm việc cho mình làm.
Cô ăn ít kẹo trong ngăn kéo, bóc giấy gói kẹo ra, sau khi rửa sạch thì gấp lại thành hình bông hoa, cô muốn giữ lại những thứ duy nhất có liên quan đến anh lâu hơn một chút.
Thật ra cô cũng không thích ăn đồ ngọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!