Cuối tuần trôi qua, nhiệt độ ở thành phố Nam lại đột nhiên quay trở lại khoảng mười mấy độ, sáng thứ hai lúc đến trường, Chu An Nhiên còn bị bà Hà dặn mặc nhiều quần áo hơn.
Sau khi đến khu dạy học, Chu An Nhiên và Nghiêm Tinh Thiến nắm tay bước vào từ cửa sau giống như mọi ngày.
Vừa vào lớp, ánh mắt Chu An Nhiên đã nhìn đến bàn thứ sáu tổ hai theo thói quen, sau đó cô nghe thấy có một ban nam không thân thiết chào hỏi Nghiêm Tinh Thiến.
"Nghiêm Tinh Thiến, cậu giỏi thật đấy, đoạn video và mấy câu cậu nói chiều thứ sáu tuần trước đúng là hả giận, không ngờ cậu còn biết về bóng rổ."
Nghiêm Tinh Thiến xua tay: "Đâu có đâu có, chỉ là trùng hợp mấy hôm trước tớ xem bóng rổ với bố nên nghe được thôi mà, thật ra tớ có hiểu gì đâu."
"Mới nghe mà đã nhớ rồi, còn dùng được vào lúc quan trọng nữa, như thế cũng rất giỏi."
Về chỗ ngồi, Nghiêm Tinh Thiến khẽ thở hắt ra: "Cũng may cậu đoán được sẽ có người nhắc đến chuyện này nên chuẩn bị giúp tớ, nếu không thì lộ rồi."
Chu An Nhiên không lập tức ngồi xuống ngay mà lấy khăn giấy trong cặp ra lau bàn.
Nghiêm Tinh Thiến hạ giọng nói tiếp: "Thật ra người mà bọn họ khen là cậu, cậu không cần tớ nói cho mọi người biết là cậu quay video, là cậu dặn tớ nói những lời đó sao?"
Động tác lau bàn của Chu An Nhiên khựng lại.
Thứ sáu cô chỉ muốn giúp anh chứ không muốn được ai khen.
Hơn nữa cô cũng không muốn bị nhiều người chú ý, điều đó khiến cô có cảm giác bí mật cô giấu kín trong lòng sắp không thể giấu được nữa.
"Không cần." Chu An Nhiên nói nhỏ, "Mấy ngày nữa mọi người sẽ quên thôi, hơn nữa bây giờ mà nói thì có cảm giác như đang tranh công vậy. Đây cũng không phải chuyện to tát gì, tớ không xử lý được, cậu cứ giúp tớ đi, tối nay tớ mời cậu uống trà sữa."
"Được, nhưng hôm nay nóng lắm, tớ muốn uống trà chanh đá." Nghiêm Tinh Thiến ngáp một cái, định nằm bò xuống bàn.
Chu An Nhiên kéo cô ấy: "Đợi tớ lau bàn xong rồi hẵng nằm."
Lau bàn giúp Nghiêm Tinh Thiến xong, Chu An Nhiên đi đến cuối lớp vứt khăn giấy rồi ra ngoài rửa tay.
Khi quay lại thì đúng lúc nhìn thấy Lâu Diệc Kỳ ngồi xuống ghế.
Chu An Nhiên ngồi vào chỗ của mình.
Lâu Diệc Kỳ quay người, ánh mắt nhìn Nghiêm Tinh Thiến như có ý đánh giá: "Nghiêm Tinh Thiến, cậu hiểu quy tắc bóng rổ từ khi nào vậy?"
Nghiêm Tinh Thiến ngẩng đầu: "Tớ có hiểu đâu, chỉ là tình cờ mấy ngày trước xem bóng rổ với bố tớ cũng gặp cảnh như vậy, tớ nghe bố tớ giải thích nên nhớ."
"Là vậy sao." Lâu Diệc Kỳ hơi dừng lại, "Tình cờ cậu lại quay được cảnh Trần Lạc Bạch bị ngáng chân, xem ra lớp chúng ta may mắn rồi."
Nghiêm Tinh Thiến: "Cậu ấy cầm bóng, tớ không quay mặt cậu ấy thì quay dưới chân là chuyện bình thường mà."
Lâu Diệc Kỳ đặt tay lên bàn Chu An Nhiên: "Cũng phải, nhưng thứ sáu Chúc Nhiên rủ cậu tới Thanh Đình ăn cơm sao cậu không đi, lúc ấy tớ nghĩ giá mà cậu đi tớ còn có bạn."
Chủ đề này không nằm trong phạm vi Chu An Nhiên hướng dẫn cho cô.
Nhưng không nhắc đến bóng rổ thì Nghiêm Tinh Thiến chẳng sợ gì sất, cô ấy ngẩng đầu, nhìn Lâu Diệc Kỳ với vẻ khó hiểu: "Chẳng phải cậu đi với Ân Nghi Chân à?"
Lâu Diệc Kỳ im lặng.
"Cũng chỉ có tớ với cậu ấy là con gái, tất cả đều là con trai." Lâu Diệc Kỳ quay về chủ đề cũ, "Tóm lại là tại sao cậu không đi?"
Nghiêm Tinh Thiến vẫn tỏ vẻ khó hiểu: "Tại sao tớ lại phải đi, tớ đâu thân thiết với họ, hơn nữa hôm đó thần tượng của tớ có hoạt động rồi."
"Chỉ vì vậy thôi?" Rõ ràng Lâu Diệc Kỳ hơi kinh ngạc.
Nghiêm Tinh Thiến: "Chỉ vì vậy là chỉ thế nào, thần tượng của tớ không hoạt động bao lâu rồi cậu biết không, trời có sập cũng không quan trọng bằng anh ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!