Nói xong câu đó, nhân lúc trận đấu còn đang tạm dừng, Nghiêm Tinh Thiến đã chạy nhanh về chỗ.
Đổng Thần nghi ngờ hỏi cô ấy: "Nghiêm Tinh Thiến, cậu còn biết phạm lỗi là gì nữa cơ à? Cậu chú ý đến bóng rổ từ khi nào vậy?"
Nghiêm Tinh Thiến hé miệng.
Chu An Nhiên vội vàng kéo tay cô ấy: "Trận đấu sắp bắt đầu rồi, đừng đứng trong vạch kẻ."
Cô quá hiểu tính cách tùy tiện của Nghiêm Tinh Thiến, khẽ nhéo cổ tay cô ấy để ám chỉ.
Nghiêm Tinh Thiến phản ứng lại, đứng vào chỗ của mình mà không thèm nhìn Đổng Thần: "Tôi hiểu hay không cậu quan tâm làm gì."
Đổng Thần: "……"
Trong sân, thầy Triệu từ từ nhìn lướt qua các bạn học sinh, cuối cùng dừng lại trên người Hồ Côn: "Nghe hết rồi chứ, rất nhiều người đều đang nhìn, đừng có làm mấy hành động với vẩn, nếu có lần thứ hai thì đừng thi đấu nữa, bây giờ thì tiếp tục đi."
Thầy Triệu quay trở lại bên sân.
Chúc Nhiên đặt tay lên vai Trần Lạc Bạch, khẽ hỏi: "Vừa nãy cậu nói không sao là có ý gì, cậu định làm gì đó với Hồ Côn sao?"
Trần Lạc Bạch hất tay cậu ta ra: "Tay toàn mồ hôi, tránh xa tôi ra, tôi làm gì đó là làm cái gì, muốn thắng thì phải thắng đường đường chính chính."
"Tay cậu cũng toàn mồ hôi mà." Chúc Nhiên trợn mắt, "Tôi tin cậu sẽ thắng đường đường chính chính, nhưng cậu nói không làm gì cả thì tôi không tin đâu. Mẹ nó, bình thường tôi làm ồn lúc cậu ngủ cũng bị cậu chỉnh cho, sao hôm nay dễ tính quá vậy?"
Trần Lạc Bạch lại xoay cổ tay cổ chân.
Đúng là hôm nay không bị thương là do số anh may mắn.
Tất nhiên anh sẽ không dễ tính như vậy rồi.
"Đánh người phải đánh đau mới nhớ được."
Chúc Nhiên còn đang định hỏi đánh đau cái gì thì thầy Lý đã gọi Trần Lạc Bạch đi nhận bóng.
Vừa nãy Hồ Côn bị thổi phạt vì lỗi va chạm cơ thể, đội lớp 10-2 được quyền ném bóng vào sân, Trần Lạc Bạch đi nhận bóng rồi đứng bên ngoài ném bóng vào.
Chúc Nhiên cũng không hỏi lại nữa.
Nhưng không lâu sau, cậu ta đã biết đáp án.
Đội lớp 10-10 xảy ra mâu thuẫn trên sân, chỉ còn lại vài người chơi với Hồ Côn, điểm số ngày càng kém xa lớp 10-2.
Bây giờ Hồ Côn bị con gái lớp họ nhìn chằm chằm, cộng thêm việc bị cảnh cáo nên không dám làm trò gì nữa, thậm chí tấn công hay phòng thủ cũng gò bó hơn bình thường, cậu ta xảy ra vấn đề thì chẳng khác nào lớp 10-10 hoàn toàn sụp đổ.
Vừa mới bước vào hiệp bốn, lớp 10-2 đã dẫn trước hơn 30 điểm, thắng đậm hơn so với dự kiến.
Trần Lạc Bạch giơ tay ra hiệu thay người với trọng tài rồi đi ra ngoài sân, sau đó nghiêng đầu nhìn bọn họ.
"Chúc Nhiên, Duệ Duệ, các cậu cũng ra đi."
Chúc Nhiên và Thang Kiến Duệ đi theo anh ra ngoài sân, thấy anh hỏi: "Các cậu có ai muốn vào chơi không?"
Hoàng Thư Kiệt không hiểu anh nói gì, đứng dậy hỏi: "Ba cậu đều ra thì cả ba bọn tôi đều phải vào à?"
"Không hỏi cậu." Trần Lạc Bạch cười hất cằm về phía sau cậu ta, "Tôi đang hỏi những bạn khác trong lớp, dù sao bây giờ cũng chỉ chờ hết thời gian thôi, thế nào, có muốn lên giao lưu với cầu thủ trong đội bóng của trường không?"
Chúc Nhiên lập tức hiểu câu "Đánh người phải đánh đau mới được." của anh là có ý gì.
Hồ Côn sợ đánh nhau với họ hay là sợ thua hơn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!