Chu An Nhiên cảm thấy cô đã đánh giá thấp độ nổi tiếng của Trần Lạc Bạch ở trường, hay nói đúng hơn là đánh giá thấp mức độ chú ý của trường với trận bóng này.
Tiếng chuông kết thúc tiết học cuối cùng của ngày thứ sáu vang lên, con đường dẫn đến sân bóng không biết có bao nhiêu người chen chúc, bên ngoài sân bóng rổ số ba bị vây chật như nêm.
Ngay cả mấy cầu thủ tham gia thi đấu của lớp 10-10 cũng cố hết sức để chen vào, học sinh lớp đó thì bị đám đông tách ra mỗi người một ngả, không như lớp họ, vì đến sớm nên đã tụ tập sẵn ở một chỗ.
Ngay cả hàng lang gần đó cũng có không ít người đứng xem.
Cầu thủ hai đội vừa đến thì trận đấu chuẩn bị bắt đầu.
Một trận đấu chỉ có tối đa 12 cầu thủ tham gia, lớp 10-2 học giỏi không có nghĩa là thể thao cũng giỏi, hơn nữa không phải tất cả mọi người đều có hứng thú với môn bóng rổ, như Đổng Thần và Hạ Minh Vũ thì thích bóng đá và bóng bàn hơn, vì hôm đó Thang Kiến Duệ bị bắt nạt nên đám con trai trong lớp mới kích động, ồ ạt đăng ký tham gia nhưng cuối cùng chỉ có năm người đi theo nhóm Trần Lạc Bạch tập luyện.
Hiện giờ trận đấu bắt đầu, Trần Lạc Bạch, Chúc Nhiên, Thang Kiến Duệ và hai người khác trong lớp là Bao Khôn và Thiệu Tử Lâm tiến lên, còn ba người còn lại ở bên ngoài chờ tới lượt thay người.
Ba người đó không biết lấy ba chiếc ghế nhỏ tới từ lúc nào ngồi bên cạnh sân bóng, trong đó có một người tên Hoàng Thư Kiệt ngồi phía trước Chu An Nhiên.
Vì đây là trận đấu do học sinh tự hẹn với nhau, trường học không can thiệp nên trận thi đấu này đơn giản hơn những trận bóng chính thức nhiều.
Không có đồng hồ đếm ngược 24 giây.
Không có bảng đèn led hiển thị danh sách cầu thủ và số điểm.
Trọng tài là giáo viên thể dục do bọn họ mời tới.
Nhưng những điều này cũng không ảnh hưởng tới hứng thú của người xem. Cầu thủ hai đội vừa lên sân, tiếng vỗ tay đã nổi lên ầm ầm, vì học sinh lớp 10-10 tới muộn, còn bị tách ra nên tiếng cổ vũ hoàn toàn bị lớp 10-2 át mất.
Hồ Côn đứng trên vạch kẻ giữa sân, sắc mặt hơi trầm.
Cậu ta nhìn Trần Lạc Bạch còn đang làm nóng người: "Đừng nói là tôi bắt nạt các cậu, nhường các cậu cầm bóng trước, tôi không giành bóng đâu."
Chu An Nhiên đứng bên ngoài đường vạch kẻ ba điểm nên nghe rõ cuộc nói chuyện trong sân.
Cô thấy Trần Lạc Bạch đứng ở gần đường kẻ trung tâm dừng xoay cổ tay, nốt ruồi màu nâu bị che khuất bởi băng đeo cổ tay cùng màu với đồng phục thi đấu. Anh nghe thấy thế thì nhướng mày, giọng vẫn rất kiêu ngạo.
"Không cần nhường đâu, cho các cậu thua khỏi mất mặt."
Hồ Côn: "…"
Trần Lạc Bạch nói xong thì không thèm nói chuyện với Hồ Côn nữa, anh cũng không cầm bóng mà chỉ hất cằm, "Thang Kiến Duệ, cậu cướp bóng đi."
Người cùng cướp bóng với Thang Kiến Duệ là một học sinh cao gầy mặc đồng phục bóng rổ của lớp 10-10.
Thang Kiến Duệ là ủy viên thể dục của lớp 10-2, chơi bóng rổ không tệ, cậu ta hít sâu một hơi, ngay khi giáo viên thể dục được mời làm trọng tài tung bóng lên, cậu ta lập tức nhảy cao đập bóng về phía sân của mình.
Quả bóng bay về phía Chúc Nhiên, Chúc Nhiên nhảy lên đón bóng.
Chu An Nhiên đứng ngoài vạch kẻ, chậm rãi nhét tay vào trong túi áo khoác.
Thường ngày trường trung học phổ thông số hai không cho phép học sinh mang điện thoại đến trường.
Nhưng học sinh khối 10 không bị kiểm tra gắt, có rất nhiều học sinh bằng mặt không bằng lòng, thậm chí ở trong lớp họ cũng có rất nhiều người lén mang điện thoại.
Chu An Nhiên rất ít khi mang.
Cô biết mình không phải là một học sinh có thiên phú, cô có thể duy trì số điểm hiện tại trong lớp thực nghiệm hoàn toàn là nhờ sự nỗ lực và tự chủ của cô.
Hôm nay là ngoại lệ.
Nhưng dù sao vẫn vi phạm quy định của trường, bây giờ mọi người đang tập trung xem trận đấu, chưa có ai lấy điện thoại ra chụp ảnh hoặc quay video nên Chu An Nhiên khá do dự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!