Hôm đó là thứ ba.
Cách ngày hẹn thi đấu còn ba ngày, nhóm Trần Lạc Bạch gần đến giờ học thì mới về trường, Chu An Nhiên cũng không hy vọng có thể gặp anh ngoài giờ học nữa.
Buổi chiều, cô và Nghiêm Tinh Thiến, Thịnh Hiểu Văn ăn cơm bên ngoài xong thì quay trở về lớp ngay.
Khi về chỗ ngồi, Trương Thư Nhàn ngồi phía trước đang vừa nhớ từ vựng tiếng Anh vừa cúi đầu ăn sandwich.
Nghiêm Tinh Thiến thuận miệng hỏi: "Sao cậu lại ngồi đây ăn một mình, Lâu Diệc Kỳ đâu?"
Trương Thư Nhàn không ngẩng đầu: "Ngươi ta đi xem Trần Lạc Bạch huấn luyện với Ân Nghi Chân rồi, đâu rảnh mà nhớ đã hẹn đi ăn với tớ."
Động tác kéo ghế của Chu An Nhiên tạm thời dừng lại.
Thịnh Hiểu Văn và Nghiêm Tinh Thiến kinh ngạc.
"Với ai cơ?" Nghiêm Tinh Thiến còn tưởng mình nghe nhầm.
Thịnh Hiểu Văn cũng hỏi: "Cậu ấy và Ân Nghi Chân? Mọi chuyện là thế nào? Sao cậu ấy lại chơi với Ân Nghi Chân?"
Trương Thư Nhàn vẫn không ngẩng đầu, chỉ cười giễu, rõ ràng là cảm xúc không tốt: "Làm sao tớ biết được."
Giáo viên tiếng Anh nói hôm sau sẽ kiểm tra từ vựng, các giáo viên bộ môn khác cũng giao bài tập, Nghiêm Tinh Thiến và Thịnh Hiểu Văn không hỏi gì thêm, ai về chỗ của người nấy.
Chu An Nhiên cũng từ từ ngồi xuống, lấy bài tập toán ra.
Gần đến giờ tự học buổi tối, Lâu Diệc Kỳ mới quay về.
Gần như cùng lúc đó, Chu An Nhiên nghe thấy tiếng Chúc Nhiên kêu mệt phía sau, cũng nghe thấy tiếng Trần Lạc Bạch cười nhạo nói mới thế mà đã mệt, phía sau cô vang lên tiếng kéo bàn kéo ghế, thoáng nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của Lâu Diệc Kỳ.
Cô ấy đặt một hộp kẹo nhỏ ra trước mặt Trương Thư Nhàn: "Ăn không, Trần Lạc Bạch mời đó."
Ngón tay cầm bút của Chu An Nhiên lập tức siết lại.
"Trần Lạc Bạch, Trần Lạc Bạch." Trương Thư Nhàn ngẩng đầu, giọng rất khó chịu, "Trong đầu cậu chỉ có Trần Lạc Bạch thôi đúng không?"
Bởi vì vừa có một nhóm con trai về lớp nên phòng học rất ồn ào, như thế muốn dập tắt hết cảm hứng tự học, thật ra Trương Thư Nhàn nói rất nhỏ, nếu không đứng gần thì không thể nghe được, nhưng Lâu Diệc Kỳ vẫn lo lắng quay ra phía sau.
Chu An Nhiên hơi cúi đầu, giọng của Lâu Diệc Kỳ lại lọt vào tai cô.
"Cậu bị làm sao vậy, không ăn thì thôi, nói linh tinh cái gì đấy."
Lúc này, tiếng chuông tự học vang lên.
Tiếng ồn ào phía trước và phía sau lập tức dừng lại.
Nghiêm Tinh Thiến ngồi bên cạnh đẩy quyển vở nháp qua, bên trên viết một câu: "Hai cậu ấy cãi nhau à?"
Chu An Nhiên hơi ngẩng đầu, nhìn thấy hộp kẹo mà Lâu Diệc Kỳ đặt trên bàn vẫn chưa cất đi, cô cụp mắt, trả lời lên cuốn vở: "Không biết nữa, cậu học từ vựng đi."
Nghiêm Tinh Thiến vẽ hình mặt xấu đưa cho cô.
Chu An Nhiên không nhịn được bật cười, cười xong, không hiểu sao trong lòng lại thấy cay đắng.
Cô cúi đầu tiếp tục học thuộc từ vựng, viết những từ vựng không có quy luật giống nhau lên vở.
Suy nghĩ dần bắt đầu bay xa.
Sao lại nói là "Trần Lạc Bạch mời"?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!