Buổi chiều thứ sáu.
Hoàng hôn mùa thu đỏ rực nửa bầu trời.
Từ cửa sổ của lớp 10-2 có thể nhìn ra sân bóng rổ, cánh cửa sổ phía cuối lớp là nhìn được rõ nhất.
Lúc Chu An Nhiên quét đến gần cửa sổ cuối cùng, cô dừng lại, ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ.
Dãy phòng học cách sân bóng cũng không gần, trên sân bóng là những hình bóng mơ hồ chạy chậm của các thiếu niên, từ xa nhìn lại, trông giống như những chấm bé màu xanh trắng đang chạy không ngừng.
Chu An Nhiên tự nhận là mình đã rất quen thuộc với hình bóng của người nọ, nhưng cô không thể nào nhận ra anh giữa rất nhiều cái chấm nhỏ đó.
Cô thu tầm mắt lại, nhìn về phía chỗ ngồi bên tay trái bàn thứ sáu tổ hai.
Chỗ đó không có ai ngồi.
Sách vở trên bàn không ngay ngắn, nhưng cũng không bừa bộn.
Giống như chủ nhân của nó vậy.
Anh là học sinh tốt trong mắt giáo viên.
Nhưng không phải là học sinh ngoan tuân thủ quy tắc.
Tan học là anh sẽ tràn trề sức lực hơn bất cứ ai.
Cặp sách màu đen thường đeo hờ hững một bên vai.
Vì ngại phiền phức nên đừng nói là ban cán sự lớp, ngay cả cán sự môn anh cũng không muốn làm.
"Nhiên Nhiên, cậu quét xong chưa?" Tiếng Nghiêm Tinh Thiến bỗng vang lên.
Chu An Nhiên hoàn hồn: "Sắp xong rồi."
Sau khi vứt rác, nhiệm vụ của Chu An Nhiên và Nghiêm Tinh Thiến coi như đã hoàn thành.
Hai người về bàn học thu dọn cặp sách, Nghiêm Tinh Thiến quay ra bàn sau nhìn: "Hạ Minh Vũ, cậu vẫn chưa về à."
Học sinh nam ngồi phía sau đeo kính đang cúi đầu làm đề, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn bọn họ: "Làm xong tớ sẽ về."
"Vậy chúng tớ về trước đây." Nghiêm Tinh Thiến không nói thêm, "Đi thôi, Nhiên Nhiên."
Lớp 10-2 ở tầng hai.
Chu An Nhiên khoác tay cô ấy đi xuống lầu.
Bố mẹ cô là bạn thân với bố mẹ Nghiêm Tinh Thiến, hai bọn cô ở chung một khu dân cư, chơi với nhau từ bé đến giờ.
Xe buýt đi về khu dân cư nhà bọn cô đỗ ở cửa phía đông trường học.
Mà từ khu nhà dạy học đi đến cửa đông phải đi qua sân bóng rổ.
Nghĩ đến việc có thể gặp anh, tâm trạng của Chu An Nhiên trở nên vui vẻ, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng, ngay cả cặp sách đầy sách vở nặng trĩu trên vai cũng nhẹ tênh.
Trên sân bóng, anh luôn là người nổi bật nhất.
Có rất nhiều học sinh đi qua, dù là nam hay nữ đều sẽ không tự giác được nhìn qua.
Chu An Nhiên ở trong dòng người nên không dễ nhìn thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!