Kể từ lần Cố Ngôn Thần định kéo bố tôi xuống nước mà hụt, tôi đã luôn đề phòng anh ta sẽ còn chiêu trò khác.
Tôi đã bảo bố rà soát lại toàn bộ sổ sách trong công ty.
Thuế má nộp đầy đủ, phạt bao nhiêu cũng đóng sạch.
Chỗ nào chưa đúng quy định đều đã sửa hết.
Cái lời đe dọa nực cười của Cố Ngôn Thần giờ chẳng còn chút giá trị nào nữa.
Chu Lễ là con trai của một người bạn thâm giao với bố tôi.
Anh ấy kém tôi ba tuổi.
Lúc mới ly hôn, tôi chỉ muốn tập trung kế nghiệp gia đình cho tốt.
Chẳng màng gì đến chuyện yêu đương.
Chính Chu Lễ đã chủ động kết bạn với tôi qua WeChat.
Có lần tôi nổi hứng đi học boxing, tình cờ lại bước chân vào đúng phòng tập của anh ấy.
Anh ấy dạy tôi tập, rồi thuận tiện hẹn tôi đi ăn, cứ thế qua lại rồi dần trở nên thân thiết.
Tôi lên tiếng cảm ơn Chu Lễ rồi định rút tay về.
Nhưng Chu Lễ hơi dùng sức, siết chặt lấy tay tôi.
"Em vừa mới cướp đi nụ hôn đầu của anh đấy, định không chịu trách nhiệm à?"
"Rõ ràng là anh chủ động mà..."
Chu Lễ gật đầu: "Ừ, là anh chủ động, nên anh sẽ chịu trách nhiệm."
Nhìn vào ánh mắt đầy mong chờ và có chút rụt rè của anh ấy, tôi khẽ mỉm cười.
"Anh không ngại chuyện..."
Chu Lễ vội cắt lời, vành tai đỏ lựng lên: "Anh không ngại, anh thích em."
"Em muốn yêu đương, anh sẽ yêu đương với em. Em muốn kết hôn, mình đi đăng ký ngay cũng được."
"Yêu hay cưới, đều tùy em chọn."
Nỗi đau cũ đã lùi vào dĩ vãng, để bắt đầu một tình cảm mới.
Tôi vẫn luôn có đủ dũng khí.
Tôi siết chặt tay anh ấy: "Chào anh, bạn trai của em."
Ngày hôm sau, bố tôi đã quay trở lại công ty, bình an vô sự.
Sự xuất hiện của bố đã trấn an được tinh thần của toàn bộ nhân viên.
Tôi bắt đầu học cách quản lý công ty, song song với việc tận hưởng tình yêu ngọt ngào bên Chu Lễ.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin từ một người bạn.
Lâm Nhiễm c/h/ế/t rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!