Cố Ngôn Thần đột nhiên nhìn xuống phía dưới của tôi với vẻ kinh hãi, rồi vô thức lùi lại hai bước.
"Diểu Diểu, con... con của mình..."
M/á/u đỏ tươi chảy lênh láng dưới chân tôi.
Tôi nhìn gương mặt hoảng loạn của Cố Ngôn Thần, chậm rãi mỉm cười.
Đứa bé, đã bị tôi bỏ đi từ trước rồi.
Bình luận nói rằng nếu tôi sinh đứa bé này, tôi sẽ c/h/ế/t.
Kiếp trước, vào thời điểm này Lâm Nhiễm căn bản không hề mang thai.
Lúc tôi đang ở tháng cuối thai kỳ.
Lâm Nhiễm đã gửi cho tôi đoạn video cô ta và Cố Ngôn Thần ân ái với nhau, khiến cảm xúc của tôi bị kích động quá mạnh dẫn đến sinh non.
Trong lúc hoảng loạn, tôi đã bị ngã.
Tôi đã gọi hàng chục cuộc điện thoại cho Cố Ngôn Thần.
Vào lúc tôi định bỏ cuộc thì điện thoại được kết nối.
Nhưng đầu dây bên kia lại truyền đến tiếng th* d*c dồn dập và tiếng r*n r* của một người phụ nữ.
Đến khi Cố Ngôn Thần biết tin và vội vã chạy đến thì tôi đang được cấp cứu trong phòng mổ.
Đứa bé bị sặc nước ối, vừa chào đời đã ngừng thở.
Còn tôi thì bị băng huyết không rõ nguyên nhân và c/h/ế/t ngay trên bàn mổ.
Tôi đối với Cố Ngôn Thần là yêu hận đan xen, dù biết sự thật nhưng vẫn không thể dứt bỏ hoàn toàn.
Nhưng tôi càng hận chính mình hơn.
Với đứa trẻ này, tôi không hề có chút luyến tiếc nào.
Tôi đã tranh thủ lúc Cố Ngôn Thần đi vắng để tự đến bệnh viện làm phẫu thuật p/h/á t/h/a/i.
Rồi thuận thế tham gia vào trò chơi b/ắ/t c/ó/c của Lâm Nhiễm.
Tôi ác ý muốn xem thử, lần này Cố Ngôn Thần rốt cuộc sẽ chọn ai.
Và kết quả nằm ngoài dự đoán của tôi.
Anh ta vậy mà lại chọn tôi.
Tôi nôn nóng muốn thấy vẻ mặt của anh ta khi biết đứa con trong bụng tôi đã không còn nữa.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã ở trong bệnh viện.
Cố Ngôn Thần trông vô cùng tiều tụy, khi thấy tôi tỉnh lại, mắt anh ta sáng bừng lên vì vui mừng.
Anh ta nhào tới ôm lấy tôi.
"Diểu Diểu, cuối cùng em cũng tỉnh rồi."
Tôi thoáng thẫn thờ, vô thức cọ cọ vào lồng ngực anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!