"Anh sẽ không để Lâm Nhiễm xuất hiện trước mặt em nữa, người anh yêu chỉ có em thôi, Lâm Nhiễm không thể nào sánh bằng em được."
Sánh sao?
Vậy là anh ta đã đặt lên bàn cân để so sánh rồi?
Nhưng kiếp trước, chẳng phải anh cũng đã chọn Lâm Nhiễm đó sao?
Tôi cố nén sự chua xót trong mắt, không nói ra lời.
Quả nhiên đúng như lời Cố Ngôn Thần nói, Lâm Nhiễm không còn xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa.
Nhưng tôi lại tình cờ lướt thấy gợi ý kết bạn cùng thành phố trên m/ạ/n/g xã hội.
Tài khoản mang tên "Nhiễm Nhiễm hướng về Thần" đập vào mắt tôi.
Dòng trạng thái mới nhất:
[Anh tặng cho em, món quà sinh nhật tuổi 21 tuyệt vời nhất.]
Kèm theo là tấm hình bóng đen của một cặp đôi đang hôn nhau.
Tấm hình còn lại là báo cáo siêu âm của bệnh viện.
Lâm Nhiễm có thai rồi!
Nước mắt lã chã rơi xuống màn hình điện thoại.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ không khóc.
Nhưng cảm giác đau lòng vẫn còn đó.
Tôi rốt cuộc vẫn không lừa được chính mình.
Bình luận lại xuất hiện.
[Nam chính cái gì cũng muốn, tham lam quá mức rồi.]
[Lợi dụng trí nhớ của kẻ trọng sinh, cố tình dụ dỗ công ty của nữ chính dồn hết vốn liếng đầu tư vào một dự án, thực chất dự án đó sắp sụp đổ rồi.]
[Sau đó nam chính đột ngột rút vốn, một cú đòn chí m/ạ/n/g khiến nhà nữ chính hoàn toàn không thể ngóc đầu lên nổi.]
Tai tôi bắt đầu ù đi.
Cố Ngôn Thần của hiện tại trở nên thật xa lạ và tàn nhẫn.
Anh ta lừa dối tôi, còn tôi thì như một con ngốc, vẫn nuôi một tia ảo tưởng về anh ta.
Tôi và Cố Ngôn Thần quen nhau từ lúc anh ta tay trắng.
Anh ta quyết liệt rời khỏi nhà họ Cố để tự khởi nghiệp, đi khắp nơi kêu gọi đầu tư và bị bảo vệ đuổi khỏi cổng công ty nhà họ Thư.
Chính tôi đã thuyết phục bố đầu tư cho anh ta, cùng anh ta vượt qua những thời khắc gian nan nhất.
Khi nhận được đơn hàng lớn đầu tiên.
Cố Ngôn Thần phấn khích bế tôi xoay vòng.
"Diểu Diểu, anh thật may mắn khi có em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!