"Tiểu Mặc, mau tới đây ngồi! Mẹ con hôm nay làm món bánh mì nướng con thích ăn nhất nga!" Nghiêm Ký Hạo thân thiết cười nói, không đợi Điền Vũ Mặc cự tuyệt đã đứng lên kéo hắn lại.
Điền Vũ Mặc muốn hất tay y ra nhưng y nắm chặt tay hắn làm hắn không cách nào thoát ra được. Hơn nữa mẹ đang đứng bên cạnh, hắn cũng không tiện mở miệng kêu y buông ra, sợ làm mẹ hoài nghi. Điền Vũ Mặc chỉ có thể để cho y nắm kéo tới trước bàn ăn, ngồi xuống bên cạnh y. Ba người cùng nhau dùng bữa sáng.
"Tiểu Mặc, ăn trứng ốp la đi! Trứng ốp la rất có dinh dưỡng. Con cần phải ăn nhiều một chút mới có thể nhanh lớn lên được!" Điền Nhược Vân đặt dĩa trứng ốp la xuống bàn, nhìn con mình mỉm cười dịu dàng nói.
"Cảm ơn mẹ!" Điền Vũ Mặc nhìn người mẹ hiền lành của mình trong lòng không khỏi chột dạ, nhẹ nhàng gật đầu một cái. Thấy mẹ vẫn giống như trước, không có biểu hiện kỳ quái gì, Điền Vũ Mặc thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng có thể buông xuống. Xem ra mẹ không phát hiện ra chuyện giữa hắn và Nghiêm Ký Hạo. Tốt rồi!
"Tiểu Mặc, còn phải uống nhiều sữa hơn nữa nga! Sữa cũng phi thường dinh dưỡng! Con quá gầy, phải hảo hảo bổ sung dinh dưỡng mới được!" Nghiêm Ký Hạo ngồi bên cạnh nhiệt tâm nói, đem ly sữa bò đặt trước mặt Điền Vũ Mặc, cười híp mắt nói.
"Cám ơn…cám ơn, nhưng tôi không thích uống sữa!" Điền Vũ Mặc quay đầu lại nhìn vẻ mặt tươi cười của y, khẽ sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó cúi đầu nhỏ giọng cự tuyệt nói, đồng thời cũng đẩy ly sữa trở về. Thật ra thì hắn không ghét sữa tươi, nhưng hắn chán ghét bất cứ vật gì y đưa. Nhìn thấy nụ cười của y hắn liền không nhịn được nhớ lại hết thảy mọi chuyện y làm với hắn. Hắn có một cảm giác chán ghét không rõ đối với y.
Không nghĩ sẽ bị cự tuyệt, ánh mắt Nghiêm Ký Hạo trở nên âm trầm, nhưng y cũng không nổi giận, vẫn tươi cười như cũ, nói với Điền Vũ Mặc: "Vậy à? Nhưng thúc thúc sao lại nhớ rõ con thích uống sữa nhất mà, ngày hôm qua rõ ràng con đã uống rất nhiều sữa a!" Ánh mắt sâu không thấy đáy lóe lên một tia tà ác.
Điền Vũ Mặc nghi ngờ nhìn Nghiêm Ký Hạo, vẻ mặt khó hiểu, y lại nói nhảm cái gì vậy? Hôm qua hắn uống sữa lúc nào?! Hắn sao một chút cũng không nhớ!
"Hôm qua không phải ba ba tự mình đút sữa cho con sao, con còn nói uống rất ngon!" Nụ cười trên gương mặt y càng lúc càng sâu hơn, ánh mắt càng ngày càng tà hơn.
Điền Vũ Mặc ngây ngốc nhìn y, sau một hồi lâu mới hiểu ra, y nói "sữa" ở đây nghĩa là gì. Khuôn mặt xinh đẹp lập tức mắc cở đỏ bừng. Tên *** ma chết tiệt!
"Tiểu Mặc, đỏ mặt! Nếu để mẹ biết thúc thúc đút sữa cho con ăn, không biết sẽ nghĩ thế nào? Thật là đứa trẻ hư!" Y cười ha ha, ánh mắt vô cùng tà ác nhìn Điền Vũ Mặc.
"Ký Hạo, hai người đang nói cái gì đó? Sao em nghe mà không hiểu gì hết vậy?" Điền Nhược Vân vẻ mặt u mê đứng một bên nhìn chồng và con mình, tò mò hỏi.
"Thật xin lỗi, Nhược Vân. Đây là bí mật nhỏ giữa anh và Tiểu Mặc, không thể nói em biết được! Tiểu Mặc, con nói có phải không?" Y lắc đầu, mỉm cười nhìn Điền Nhược Vân, còn nháy mắt một cái với Điền Vũ Mặc.
"Tiểu Mặc, con và thúc thúc có bí mật gì thế, ngay cả mẹ cũng giấu sao!" Điền Nhược Vân thấy chồng và con mình quan hệ dường như đã tốt hơn khá nhiều, còn có bí mật nho nhỏ giữa hai bọn họ. Điều này làm nàng cảm thấy cực kỳ cao hứng. Hoàn toàn không nghĩ nhiều, tối hôm qua thấy thái độ hờ hững của con mình đối với chồng. Hai người này sao mới có một đêm mà đã có cái gì bí mật rồi.
Tay Điền Vũ Mặc đặt dưới bàn xiết thật chặt, cũng không ngây ngốc nữa, cố nén dục vọng muốn nổi điên lên. Hắn thật chịu không nổi y nữa rồi. Y thật là vô sĩ, biến thái cực kỳ, tiếp tục ngồi chung với y nhất định mình sẽ không nhịn được mà nôn mửa ra hết! "Sữa tươi" nghĩ tối hôm qua hắn thế nhưng lại ăn cái kia của y. Hắn cảm thấy vô cùng ghê tởm, bụng quặn lên, thậm chí cảm giác trong miệng còn lưu lại mùi vị kia.
"Tiểu Mặc, sao không ăn đi con?" Điền Nhược Vân kỳ quái nhìn con mình.
"Con đi học, sắp trễ rồi!" Điền Vũ Mặc cúi đầu nhỏ giọng trả lời, cầm túi sách lên.
"Vậy con mang theo hai cái bánh mì để ăn dọc đường hay chừng nào đói thì lấy ra ăn!" Điền Nhược Vân có chút thất vọng, nàng vốn cho là người một nhà thì có thể cùng dùng bữa sáng. Nhưng nàng lập tức khôi phục nụ cười, cầm hai bánh mì bơ nhét vào tay Điền Vũ Mặc, quan tâm dặn dò nói.
"Tiểu Mặc, để thúc đưa con đến trường! Thúc đến công ty, vừa lúc thuận đường!" Nghe Điền Vũ Mặc nói muốn đi, Nghiêm Ký Hạo lập tức cũng đứng lên, nhiệt tình cười nói.
"Không, không cần!" Điền Vũ Mặc nghe vậy, sợ hết hồn, vội vàng lắc đầu.
"Tiểu Mặc, đừng khách khí, dù sao thúc cũng thuận đường!" Nghiêm Ký Hạo cười càng nhiệt tình hơn.
"Tiểu Mặc, con đừng cự tuyệt thúc. Thúc của con là người tốt tính, cứ để thúc đưa còn đến trường! Con không phải nói sắp trễ rồi sao? Chờ đón xe bus lâu lắm, lên xe cho thúc chở nhanh hơn!" Điền Nhược Vân khuyên nhủ.
"Con…"
"Tiểu Mặc, con chờ thúc một chút. Thúc lên lầu thay quần áo sau đó sẽ lập tức xuống chở con đi ngay!" Điền Vũ Mặc còn muốn cự tuyệt, nhưng Nghiêm Ký Hạo đã giành nói trước, cười chạy lên lầu.
Điền Vũ Mặc bất đắc dĩ thở dài, xem ra hôm nay chỉ có thể ngồi xe y đi học. Nhưng là…. hắn thật sợ ở một mình với y. Ai biết y sẽ làm ra chuyện gì biến thái với hắn.
"Tiểu Mặc, nhân lúc thúc thúc không có ở đây. Mẹ có mấy câu muốn nói với con!" Điền Nhược Vân đột nhiên tới bên cạnh Điền Vũ Mặc, kéo tay hắn nói.
Điền Vũ Mặc nghi ngờ nhìn Điền Nhược Vân, mặc dù không biết mẹ muốn nói gì nhưng trực giác mách bảo mẹ nhất định là nói về chuyện Nghiêm Ký Hạo.
Ánh mắt dịu hiền, từ ái nhìn con mình, Điền Nhược Vân vui sướng nói: "Tiểu Mặc, hôm nay mẹ thật vui! Mẹ vẫn luôn lo lắng con không thích thúc thúc, mãi mãi không chịu tiếp nhận thúc thúc. Nhưng hôm nay xem ra hai ngươi thật giống như đã giải khai hết mọi khúc mắc, bắt đầu hảo hảo kết thân. Mẹ thật là cao hứng! Thúc thúc mặc dù là kế phụ của con nhưng thật ra y rất quan tâm đến con, muốn yêu thương, bảo hộ con. Y thật sự là một người cha tốt. Mẹ hi vọng con có thể xem y như cha ruột của mình!
Con cũng không biết thúc thúc quan tâm đến con như thế nào đâu. Mỗi lần con không để ý tới y, sắc mặt y thật khổ sở. Mẹ nhìn mà cũng thấy rất khó chịu! Nhưng bây giờ thì tốt rồi, mẹ tin hai người sớm muộn gì cũng giống như cha con ruột, phụ từ tử hiếu. Cả nhà ba người chúng ta sẽ có thể sống hạnh phúc!"
Điền Vũ Mặc lặng yên không nói, chẳng qua là cúi đầu nhìn mũi chân của mình, "Phụ từ tử hiếu?" Đối với hắn và Nghiêm Ký Hạo mà nói câu này thật nực cười. Mẹ không biết hắn và Nghiêm Ký Hạo vĩnh viễn sẽ không thể trở thành phụ từ tử hiếu. Cho dù mặt trời mọc hướng tây cũng không thể. Mẹ căn bản không biết người chồng tốt của nàng đã làm ra chuyện gì với hắn! Mặc dù trong lòng có bao nhiêu ủy khuất, bao nhiêu tức giận nhưng hắn cũng không thể nói với mẹ hết thảy mọi chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!