Phiên ngoại: Hỏng bét! Ba ba sớm tiết?
"Ba ba, tôi không muốn! Tôi tuyệt đối không muốn..."
Đêm khuya yên ắng, vạn vật tĩnh lặng, tất cả mọi người đang trong mộng đẹp say sưa ngủ thì tại vùng ngoại ô London, trong một ngôi biệt thự đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, thê lương, phá vỡ màn đêm tĩnh lặng. May mắn thay, vùng ngoại thành này chỉ có lác đác vài căn nhà; hơn nữa lại cách rất xa, nếu không người dân chung quanh nhất định sẽ bị đánh thức.
Tiếng thét chói tai truyền ra từ lầu hai căn biệt thự, duy nhất chỉ có một gian phòng sáng đèn. Một thiếu niên mắt đen, tóc đen, mang dòng máu Châu Á, đại khái chừng mười bốn tuổi; vẻ mặt giống như thiên sứ đang hoảng sợ núp trong gầm giường.
Đầu bên kia giường là một thanh niên trông vô cùng anh tuấn, cũng mang dòng máu Châu Á, dáng vẻ nam tính, thành thục. Trên tay thanh niên cầm một bộ quần áo thủy thủ màu trắng, trông rất xinh xắn; y muốn lại gần kéo thiếu niên ra.
"Tiểu Mặc ngoan, mau ra ngoài đi!" Y có ý muốn chui vào kéo cậu thiếu niên ra. Nhưng có thể vì thân hình y quá cao lớn nên không cách nào chui vào gầm giường chật hẹp, chỉ có thể đứng ngoài sốt ruột kêu lên.
"Không muốn… Ba ba là biến thái, tôi mới không thèm đi ra ngoài…." Tiểu Mặc lắc đầu cự tuyệt, sợ hãi nhìn bộ quần áo thủy thủ trong tay y, thân thể nhỏ bé càng chui rúc vào trong, co người lại.
Y thật sự quá biến thái, thế nhưng lại bảo hắn mặc đồng phục thủy thủ chỉ có nữ sinh mới mặc. Thật là đáng sợ! Hắn tuyệt đối không mặc….
"Tiểu Mặc, ba ba không phải là biến thái! Ba ba chẳng qua là muốn nhìn xem em mặc bộ thủy thủ này vào sẽ xinh đẹp tới cỡ nào. Em là bé ngoan, mau ra ngoài mặc bộ thủy thủ này vào. Bộ thủy thủ này là ba ba kêu Long Cửu đặc biệt thiết kế…." Y cau mày, ôn nhu dụ dỗ nói.
Kể từ khi Tiểu Mặc sinh xong, vì lo lắng cho thân thể của Tiểu Mặc mà suốt nửa tháng y đã không đụng tới hắn. Thật quá vất vả! May mà hôm trước Tiểu Đường rốt cục cũng nói Tiểu Mặc đã điều dưỡng tốt, có thể sinh hoạt vợ chồng bình thường. Chờ đợi quá lâu rốt cuộc lệnh cấm cũng được bãi bỏ, có thể yên lòng cùng Tiểu Mặc hảo hảo làm đủ vốn rồi!
Y lập tức nhờ nhà thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới Long Cửu nhanh chóng thiết kế giúp Tiểu Mặc một bộ quần áo thủy thủ siêu cấp xinh đẹp, siêu cấp khả ái. Y muốn Tiểu Mặc mặc bộ quần áo thủy thủ này cùng mình ân ái. Mong đợi đã lâu, y muốn tình thú một chút!
Thật ra thì y rất muốn Tiểu Mặc mặc bộ đồ thủy thủ làm với mình một lần, chỉ cần tùy tiện tưởng tượng một chút bộ dáng rên rỉ khi mặc đồ thủy thủ của Tiểu Mặc là y liền cứng lên!
Vì có thể hảo hảo ân ái với Tiểu Mặc, không cho cục cưng quấy rầy bọn họ, y còn đặc biệt nhờ Tiểu Đường dẫn cục cưng sang Pháp chăm sóc mấy ngày. Vốn tưởng rằng rốt cục có thể vui vẻ ân ái với con riêng, nhưng không nghĩ tới con riêng xấu hổ thế nhưng không đáp ứng mặc bộ đồ thủy thủ này…thực khiến y tức chết mà!
"Tôi chết cũng không mặc…." Điền Vũ Mặc lắc đầu, kiên quyết cự tuyệt. Hắn mặc dù là người song tính nhưng từ nhỏ đến lớn hắn cũng chỉ mặc đồ nam, chưa từng mặc qua quần áo con gái bao giờ. Bây giờ cha kế lại muốn bắt hắn mặc bộ thủy thủ này. Thật quái gở!
Hơn nữa bộ thủy thủ này thiết kế thật quá hở hang. Váy ngắn củn lên tận mông, biểu hắn làm thế nào mặc! Cha kế thế nhưng lại kêu Long Cửu đi thiết kế loại quần áo này cho hắn mặc. Thật quá hạ lưu, lão sắc quỷ...
"Tiểu Mặc, em đừng như vậy mà. Ba ba cầu xin em, em đáp ứng ba ba mặc một lần thôi cũng được! Em nhìn xem bộ thủy thủ này xinh đẹp biết mấy. Em mặc vào nhất định sẽ vô cùng xinh đẹp..." Nghiêm Ký Hạo nhức đầu nhìn con riêng, con riêng vẫn không muốn đi ra ngoài mặc bộ thủy thủ này vào, làm sao bây giờ? Y lại không có cách nào kéo Tiểu Mặc ra, ép hắn mặc vào!
"Đó là đồ dành cho con gái, cho dù ông nói thế nào đi nữa tôi cũng không đồng ý mặc…."
"Tiểu Mặc!" Vẫn bị con riêng cự tuyệt, Nghiêm Ký Hạo vô cùng thất vọng, có chút tức giận kêu lên. Xem ra dụ dỗ không phải là cách để Tiểu Mặc nghe lời, chỉ có thể ép buộc!
"Tiểu Mặc, em thật sự không thể đi ra ngoài, ngoan ngoãn mặc bộ thủy thủ này vào, khiến cho ba ba yêu em sao? Nếu không ba ba sẽ tức giận đó! Em biết ba ba tức giận sẽ như thế nào không?" Khuôn mặt tuấn tú lạnh xuống, giả bộ hung ác nói.
Không đợi con riêng phản ứng, Nghiêm Ký Hạo lạnh lùng cười, nói: "Tôi nếu như tức giận thì sẽ không để cho em gặp mặt cục cưng nữa. Cả đời em cũng đừng mong thấy nó! Nếu em không ngoan ngoãn nghe lời ba ba…. ba ba sẽ đưa cục cưng đưa Tiểu Đường bọn họ làm con nuôi. Dù sao Tiểu Đường vẫn rất thương cục cưng, rất muốn cục cưng là con ruột của hắn…..
Ánh mắt lóe lên một tia cười gian, hiện tại cục cưng là sinh mạng của Tiểu Mặc. Hắn tuyệt đối sẽ không muốn đưa cục cưng cho người khác, cho nên hắn nhất định sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ….
"Không được! Không được đưa cục cưng cho người khác..." Điền Vũ Mặc lập tức hoảng sợ hét lớn."Ông không thể đưa cục cưng cho người khác, cục cưng là của tôi…" Tiểu Mặc gấp tới độ sắp khóc. Y thật sự quá hèn hạ, thế nhưng lại lấy cục cưng uy hiếp hắn, đại phôi đản...
"Vậy em còn không mau ra đây, cởi quần áo mặc bộ đồ thủy thủ này vào, hảo hảo hầu hạ ba ba..." Y tà ác cười nói, thật là siêu cấp xấu xa, hư hỏng tới cực điểm!
"Ông…." Tiểu Mặc định cãi lại nhưng sợ nếu như hắn không ngoan ngoãn nghe lời y thì y thật sẽ đưa cục cưng cho người khác! Nhưng là hắn không muốn mặc bộ thủy thủ này, phải làm sao bây giờ?
"Ông cái gì? Muốn cục cưng thì ra đi, nếu không tôi sẽ lập tức gọi điện thoại cho Long Cửu, nói hắn không cần đưa cục cưng quay về nữa. Tôi sẽ đem cục cưng cho bọn họ luôn! Hắn và Tiểu Đường nhất định sẽ rất vui vẻ…." Y uy hiếp nói. Thật ra thì y mới không nỡ đem cục cưng cho người khác, không còn cách nào khác nên y mới cố ý nói vậy hù Tiểu Mặc!
"Tôi... Tôi đi ra ngoài, ông đừng đem cục cưng cho người khác!" Cục cưng chính là mạng sống của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không đưa cục cưng cho người khác. Không còn lựa chọn nào khác hắn chỉ có thể từ gầm giường bò ra.
Hắn thật quá ngu ngốc. Hôm qua khi Long Cửu và Tiểu Đường đến rước cục cưng, hắn không nên đồng ý cho bọn họ mang cục cưng đi. Nếu vậy thì bây giờ cũng sẽ không bị y uy hiếp!
"Lúc này mới ngoan nè!" Y lộ ra nụ cười thỏa mãn, đưa bộ đồ thủy thủ cho Tiểu Mặc. "Con ngoan, mau mặc vào! Ba ba mong đợi đã lâu…."
"... Tôi chán ghét ông, ba ba bại hoại..." Tiểu Mặc tức giận nhận lấy bộ đồ thủy thủ, hung hăng liếc mắt lườm cha kế, nghiến răng nghiến lợi mắng. Trên đời này thật tìm không ra người tệ hơn cha kế, quá xấu xa, hắn thật muốn không bao giờ…. thích cái loại ghê tởm, hư hỏng cha kế này nữa.
"Em càng ghét tôi chứng tỏ em càng yêu tôi. Cho nên em phải ra sức chán ghét tôi hơn nữa! Tôi không để ý đâu, dù sao thì tôi cũng sẽ cho rằng đó là phương thức bày tỏ tình yêu của em đối với tôi…." Y cười đùa nói, vẻ mặt thật cao hứng phải biết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!