Chương 40: (Vô Đề)

Dưới sự an bài của Long Cửu, Nghiêm Ký Hạo và Điền Vũ Mặc ở chung phòng bệnh VIP sang trọng trong bệnh viện Long thị. Nghiêm Ký Hạo là dưỡng thương mà Điền Vũ Mặc là dưỡng thai. Vốn dĩ Nghiêm Ký Hạo kiên quyết không muốn nằm viện, y cảm thấy một đại nam nhân mà phải nằm trong bệnh viện thì vô cùng khó coi. Cho nên y muốn lập tức mang Điền Vũ Mặc về nhà, nhưng lại bị Điền Vũ Mặc cự tuyệt.

Điền Vũ Mặc kiên quyết bắt y nằm viện hảo hảo điều dưỡng, muốn vết thương hoàn toàn lành hẳn thì mới được xuất viện. Tránh cho sau khi y về nhà lại xảy ra chuyện gì không hay, khiến cho Điền Vũ Mặc lo lắng!

Không cách nào cự tuyệt yêu cầu của con yêu, Nghiêm Ký Hạo không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng đồng ý nằm lại bệnh viên một tuần. Nhưng Điền Vũ Mặc cũng phải ở lại bệnh viên với y. Chịu không được y năn nỉ, Điền Vũ Mặc không thể làm gì khác hơn là đáp ứng...

Bởi vì có Điền Vũ Mặc làm bạn, cuộc sống nằm bệnh viện của Nghiêm Ký Hạo còn vui hơn sống trên thiên đường. Điền Vũ Mặc đã cởi bỏ khúc mắc, hoàn toàn tiếp nhận tình cảm của Nghiêm Ký Hạo. Tính cách hắn thay đổi không ít, không còn đối xử lãnh đạm với Nghiêm Ký Hạo nữa, càng không trốn tránh y. Bây giờ hắn đã trở nên vô cùng dịu ngoan, vâng lời khiến cho Nghiêm Ký Hạo vui vẻ vô cùng; mỗi ngày đều cười đến tét miệng!

Một tuần ngọt ngào cũng nhanh chóng trôi qua…

"Ông thật sự muôn xuất viện sao?" Điền Vũ Mặc lo lắng nhìn y cởi quần áo bệnh nhân ra. Hắn muốn y ở lại thêm vài ngày nữa nhưng y kiên quyết không đồng ý!

"Tiểu Mặc, em đừng lo lắng! Tiểu Đường đã nói vết thương của tôi đã hoàn toàn khép lại, có thể xuất viện được rồi!" Nghiêm Ký Hạo gật đầu cười nói. Cả ngày nằm bất động trên giường, y cũng nghẹn đến phát điên rồi. Y rốt cuộc cũng hiểu rõ cảm giác thống khổ nằm trong bệnh viện trước kia của Tiểu Mặc. Đối với Tiểu Mặc càng thêm cảm thấy áy náy, đau lòng!

"Bác sĩ nào có nói ông có thể xuất viện. Bác sĩ chỉ nói vết thương của ông có chút khá lên, tốt nhất là nằm thêm mấy ngày nữa!" Tiểu Mặc khả ái liếc mắt nhìn y, phản đối nói.

"Bảo bối, tôi thật đã không có chuyện gì nữa rồi! Cả ngày nằm trong bệnh viên, tôi sắp mốc meo cả rồi!" Y cười khan mấy tiếng, ôm con riêng đáng thương nói. Mặc dù có Tiểu Mặc ở bên cạnh, có thể thường xuyên ăn đậu hủ của hắn nhưng y thật sự chịu hết nỗi mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện này rồi!

Tiểu Mặc vẻ mặt vô tội, gần đây y dường như rất thích làm nũng với hắn. Rõ ràng y lớn hơn hắn rất nhiều nhưng lại giống như con nít, suốt ngày làm nũng với hắn. Thật hết cách với y!

"Tiểu Mặc, em đồng ý đi! Van em đó!" Y đáng thương nhìn con riêng, giống như con chó Nhật cọ vào người lấy lòng chủ nhân, làm Tiểu Mặc nhịn không được cười ra tiếng.

"Được rồi!" Tiểu Mặc thật chịu không nổi ánh mắt cầu khẩn của y, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

"Cảm ơn em, tiểu bảo bối!" Y cúi đầu hôn lên môi hắn, vừa muốn hôn sâu thì bị một tiếng ho khan cắt đứt.

Hai cha con quay đầu lại nhìn, thì ra là Long Cửu và Tiểu Đường tới. Điền Vũ Mặc lập tức xấu hổ đẩy Nghiêm Ký Hạo ra. Hỏng bét, lại bị người ta thấy bọn họ hôn nhau, làm thế nào giải thích đây?

"Ký Hạo, ban ngày mà nóng bỏng quá, không tốt lắm đâu!" Long Cửu lập tức cười nói.

"Nghiêm tổng tài, Tiểu Mặc bây giờ là thời kì đầu mang thai. Không thể sinh hoạt vợ chồng được, cần phải đợi thai nhi được ba tháng, ổn định hoàn toàn thì mới có thể "ân ái"! Anh tốt nhất là nên nhẫn nhịn một chút!" Tiểu Đường đứng bên cạnh Long Cửu đẩy gọng kính đen lên, nhỏ giọng cười nói.

"Chúng ta chẳng qua chỉ KISS!" Nghiêm Ký Hạo nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ. Không thèm quan tâm anh em họ kia nói hưu nói vượn cái gì!

"Tôi đi vệ sinh!" Vốn Điền Vũ Mặc đã mắc cỡ muốn chết, nay càng thêm xấu hổ tới cực điểm. Lấy cớ chạy ra ngoài đi vệ sinh, vội vã trốn vào toilet. Cảm thấy kiếp này cũng không còn mặt mũi nào gặp Long Cửu và Tiểu Đường nữa rồi!

"Ký Hạo, "chị dâu nhỏ" xấu hổ kìa. Thật đáng yêu!" Long Cửu nhìn theo bóng Tiểu Mặc cười ha ha. Nhìn bạn thân chớp chớp mắt, Tiểu Đường cũng không nhịn nỗi nữa liền cười ra tiếng.

"Các ngươi tới làm gì?" Nghiêm Ký Hạo khó chịu nhìn bọn họ, không nhịn được hỏi. Trong lòng bất đắc dĩ thở dài: lần này Tiểu Mặc nhất định là rất mắc cỡ, y lại phải tốn chín trâu hai hổ, mất thêm cả ngày thì mới có thể khuyên hắn ra khỏi nhà vệ sinh. Cũng tại hai tên trước mặt kia hại!

Bị bạn thân trừng, Long Cửu vẻ mặt vô tội: "cậu nói gì vậy a? Tôi thấy Tiểu Đường nói cậu muốn xuất viện cho nên tôi mới hảo tâm tới đưa cậu về nhà! Nhưng khi vào thì thấy có vẻ ai kia không hoan nghênh hai người chúng tôi!"

"Không phải là có vẻ mà thật sự là không hoan nghênh các ngươi!" Nghiêm Ký Hạo không khách khí mắng.

"Cậu nói vậy thật quá tổn thương người ta rồi. Em họ mau ôm anh đi, an ủi tâm hồn đáng thương của anh a!" Long Cửu khoa trương ôm lấy trái tim, đáng thương kêu lên. Nhào vào ngực Tiểu Đường nhưng lại bị hắn không thương tiếc đẩy ra.

"Em họ!" Long Cửu ai oán nhìn Tiểu Đường.

"Anh đừng có lợi dụng cơ hội ăn đậu hủ của tôi!" Tiểu Đường hừ lạnh một tiếng.

"Xem ra tình cảm anh em bà con các ngươi thật tốt a!" Lần này đổi lại là Nghiêm Ký Hạo cười ha ha, trêu chọc bọn họ.

"Không tốt bằng cậu và "chị dâu nhỏ". Hiện tại chúng ta ngay cả hôn cũng không có!" Long Cửu lắc đầu ai thán, cố ý liếc sang người bên cạnh.

"Thật xin lỗi, tôi còn phải đi phòng khác xem bệnh. Hỏi thăm Tiểu Mặc giùm tôi một tiếng!" Tiểu Đường hoàn toàn làm lơ anh họ, nói với Nghiêm Ký Hạo xong cũng xoay người rời đi.

"Xem ra tình yêu cấm kị này của cậu với em họ có vẻ không được thuận lợi!" Nghiêm Ký Hạo nhìn bạn thân nói.

"Đúng a! Tiểu Đường đứa nhỏ này một chút cũng không đáng yêu, khó tính không chịu nỗi. Giống như Tiểu Mặc nhà cậu thì tốt rồi! Vừa ôn nhu vừa ngoan ngoãn, không bằng để tôi thay đổi đối tượng…." Long Cửu ai oán gật đầu, liếc mắt vào nhà vệ sinh, nhếch môi cười xấu xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!