Chương 4: (Vô Đề)

"Đương nhiên là thật! Tôi lừa em làm gì? Nếu tôi thật đã làm với mẹ em, thì sao mỗi ngày đều nghĩ tới việc muốn chơi tiểu yêu tinh mê người này chứ, nghĩ phải làm sao để đem em nắm trong lòng bàn tay. Tôi sớm đã nói với em, tôi là vì em nên mới kết hôn với mẹ em. Nếu không thì có biết bao tiểu thư khuê cát, danh gia vọng tộc dâng tới tận cửa mà không chọn, ngược lại cưới một bà già như mẹ em. Huống chi nàng đã ly dị, còn thêm một đứa con của chồng trước! Tôi làm tất cả những điều này đều là vì em.

Ngay từ lần đầu gặp em, tôi liền quyết định sẽ sống bên em trọn đời! Cả đời này em chỉ thuộc về một mình tôi. Kiếp này em đừng mong thoát khỏi lòng bàn tay tôi!" Y khôi phục lại vẻ dịu dàng, yêu thương hôn lên khuôn mặt đã bị mình đánh đến biến dạng, thổ lộ tất cả tình cảm trong lòng.

Lời y nói hoàn toàn là sự thật. Mấy tháng trước vô tình nhìn thấy Điền Vũ Mặc xong, y điên cuồng yêu một đứa nhỏ chỉ mới 13 tuổi. Y lập tức phái người điều tra hết thảy mọi thứ về Điền Vũ Mặc. Sau khi biết bí mật của Điền Vũ Mặc, y cực kỳ đau lòng về số phận nghiệt ngã của Vũ Mặc. Lại càng thêm mê luyến một tiểu nam hài chỉ đáng tuổi làm con mình đến không cách nào có thể buông ra được ra. Y không thể khống chế được tình cảm điên cuồng đối với Điền Vũ Mặc.

Y khát khao được bảo vệ, che chở cho Vũ Mặc không để hắn bị bất kì kẻ nào thương tổn. Đến cuối cùng y nghĩ ra một kế hoạch điên cuồng. Y quyết định cưới mẹ Điền Vũ Mặc làm vợ, biến Điền Vũ Mặc thành con mình. Như vậy y mới có thể được ở gần hắn, cũng có thể lấy danh nghĩa phụ thân hảo hảo chiếu cố Điền Vũ Mặc. Với điều kiện cùng ngoại hình xuất chúng của mình, y dễ dàng làm Điền Nhược Vân nguyện ý gả cho mình, để y toại nguyện trở thành cha kế của Điền Vũ Mặc. Tìm cơ hội ăn Điền Ngữ Mặc!

"Ông…. ông điên rồi!" Điền Ngữ Mặc nghe y nói xong sợ đến run người, lắc đầu ngoày ngoạy. Lần đầu tiên y xâm phạm thân thể hắn đã từng nói với hắn, y là vì hắn nên mới cưới mẹ hắn. Lúc ấy hắn hoàn toàn không tin, cho rằng đó chỉ là lời nói điên khùng. Nhưng hôm nay y lại nói thế, còn làm chuyện như vậy với mẹ…. thật làm hắn hoài nghi không biết lời y nói có thật không? Nhưng vô luận là y nói thật hay không, cho dù y có thật lòng thích hắn đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không tiếp nhận tình cảm của y.

Y cưới mẹ mình, y chính là cha kế của mình. Hơn nữa bọn họ đều là đàn ông, hắn tuyệt đối sẽ không thương y.

"Đúng! Tôi điên rồi! Ngay từ lần đầu tiên gặp em, tôi đã hoàn toàn phát điên vì em! Là em hại tôi thành ra thế này. Em phải chịu trách nhiệm!" Người đàn ông cao lớn lại đi làm nũng với một cậu bé trai mới 13 tuổi, đối phương lại là con riêng của y. Điều này hết sức buồn cười nhưng y hoàn toàn không quan tâm đến. Cho dù bị mọi người phỉ nhổ là một đại biến thái đi yêu thích trẻ con, y cũng không quan tâm. Chỉ cần có được trái tim của Tiểu Mặc, chỉ cần làm cho hắn yêu mình là được!

Người khác nói thế nào cũng không quan trọng!

"Ông điên thật rồi! Ông bình tĩnh một chút. Tôi là con của ông, ông là ba tôi. Chúng ta không thể như vậy được! Như vậy là sai!" Nhìn người mới vừa rồi còn hung hăng tát mặt mình, so với dã thú còn hung tàn hơn, lúc này lại giống như một đứa con nít đi làm nũng với mình. Điền Vũ Mặc nhất thời mù mịt, nhưng hắn rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnh, khuyên nhủ y. Hành động điên cuồng của y làm hắn không tài nào hiểu được, cũng không cách nào tiếp nhận được.

Mặc dù còn nhỏ nhưng hắn biết thế nào là luân thường đạo đức, thế nào là tam cương ngũ thường. Loạn luân chính là thiên lý bất dung, loạn luân nhất định sẽ bị trời phạt!

"Có gì mà không thể! Chúng ta cũng không phải cha con ruột, giữa chúng ta không hề có quan hệ máu mủ. Hơn nữa cho dù là cha con ruột thì sao chứ? Cho dù em là con ruột của tôi, tôi cũng sẽ thích em. Tôi sẽ moi cả trái tim ra để yêu em, dùng phân thân của tôi nhét vào tất cả huyệt động trên người em. Rót đầy dịch thể vào tất cả các lỗ nhỏ trên người em!" Y căn bản không để ý đến ánh mắt thế tục, bỏ mặc tất cả luân thường, đạo lý.

Y chỉ biết, chỉ cần thứ gì Nghiêm Ký Hạo muốn thì nhất định phải đạt được. Không cần biết phải dùng thủ đoạn gì, ai dám cản đường y, y tuyệt đối không tha.

Điền Vũ Mặc đối với mức độ biến thái của y cũng không còn gì để nói. Y ngay cả cầm thú cũng không bằng, chửi y là ma quỷ cũng là khen y rồi. Cho dù là ma quỷ cũng không lên giường với con của mình, làm ra chuyện loạn luân, đồi phong bại tục này.

"Được rồi, không nói nhảm nữa. Tranh thủ thời gian thôi! Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi!" Y ngồi chổm hổm lên trên mặt Điền Vũ Mặc nhưng lần này là đưa lưng về phía Điền Vũ Mặc. dương v*t khủng bố nhét vào miệng Điền Vũ Mặc, cười *** đãng ra lệnh: "Con ngoan, nhị thúc mới vừa rồi bị con cắn rất thảm.

Con hãy hảo hảo liếm nó, bồi thường cho nó!"

Điền Vũ Mặc sao có thể đồng ý, đương nhiên là lập tức lắc đầu cự tuyệt.

Y mất hứng nhíu mày, thô bạo đẩy vào miệng Điền Vũ Mặc, đem phân thân kinh người nhét vào. Điền Vũ Mặc muốn nhổ ra nhưng bị y uy hiếp nói: "Không được phép nhả ra, chúng ta không còn thời gian nhiều nữa, dược liệu cũng sắp mất hiệu lực. Cẩn thận bất cứ lúc nào mẹ con cũng sẽ tỉnh dậy phát hiện ra chuyện của chúng ta!" Thật ra y chỉ cố ý hù dọa Tiểu Mặc. Y cho Điền Nhược Vân liều thuốc rất nặng, nàng chắc phải ngủ tới trưa.

Nghe vậy, lúc này Điền Vũ Mặc mới chợt hiểu ra. Cuối cùng đã hiểu tại sao bọn họ ở nơi này gây ồn ào như thế mà mẹ nằm bên cạnh vẫn không tỉnh lại. Thì ra là bị thuốc. Điền Vũ Mặc hận y tím ruột tím gan, tên ác ma này dám hạ thuốc mẹ hắn, cũng không biết mẹ có xảy ra chuyện gì không?

"Tiểu bảo bối, ba ba sẽ hảo hảo huấn luyện cái miệng nhỏ nhắn của con. Để nó trở thành một *** khí độc nhất vô nhị trên đời này. Mặc dù ba ba đã được rất nhiều phụ nữ khẩu giao qua nhưng không người nào có thể vượt qua con! Con quả thật là thiên phú a!" Y thừa dịp Điền Vũ Mặc thất thần, một lần nữa đâm sâu vào cái miệng ướt át, nóng bỏng mất hồn của con y, thoải mái thở dài nói.

Ngô ừ… Ừ hừ…" Điền Vũ Mặc vội vàng hoàn hồn, phát hiện *** cụ đang chọc chọc trong miệng mình. Dâm cụ thô to đùa giỡn biến thái trong miệng mình. Hắn lập tức phản kháng, lại muốn cắn y một ngụm nữa. Hắn thật sự không thể giúp cha kế khẩu giao, làm trò hạ lưu như vậy!

"Con hư, lại muốn cắn nhị thúc của con nữa sao! Xem ra con vẫn không học được gì, còn dám cắn lão tử một lần nữa, lão tử sẽ lập tức bán mẹ con vào hộp đêm làm ***. Để nàng mỗi ngày phải tiếp khách!" Lần này y không cho Điền Vũ Mặc có cơ hội phản kháng, thấy hàm răng trong cái miệng nhỏ nhắn bao vây côn th*t, hàm răng sắc bén lại muốn tập kích mệnh căn của mình. Y phát hỏa uy hiếp trước.

Điền Vũ Mặc nghe thế vội vàng nhả răng ra, không dám cắn y nữa. Cố gắng nhịn một chút để y thao cái miệng nhỏ của mình. Hắn biết tính cách của y, y nói được là làm được. Nghĩ đến mẹ thế nhưng lại gả cho một người hoàn toàn không thương mình, căn bản không quan tâm đến nàng. Còn dọa sẽ bán nàng vào hộp đêm tiếp khách. Đúng là cầm thú! Lòng hắn vừa đau lại vừa hận. Hắn đau vận mệnh của mẹ sao lại bất hạnh đến thế, hắn hận y tại sao lại đối xử với mẹ như vậy. Đồng thời hắn cũng hận chết bản thân mình tại sao lại bị y nhắm trúng, cướp đi hạnh phúc vốn dĩ thuộc về mẹ. Hắn thật có lỗi với mẹ!

"Con hư, con thật là trời sanh đê tiện. Không thích uống rượu mời lại thích uống rượu phạt. Ba ba van xin con, con không đồng ý mở mồm ra cho ba ba thao! Phải đợi ba ba uy hiếp thì con mới nghe lời! Hay là con cố ý, con thích ba ba uy hiếp con, để hưởng thụ khoái cảm bị ngược đãi!" Y lạnh lùng cười một tiếng, cố ý mắng vô cùng khó nghe. Xem ra con riêng vẫn chưa thích mình, làm mình phải uy hiếp hắn thì hắn mới nghe theo.

Thời gian còn dài, vô luận thế nào đi chăng nữa mình cũng sẽ làm tiểu bảo bối khả ái này yêu mình!

"Ngô ừ… Hừ ngô… Ngô hừ ừ…" Điền Vũ Mặc muốn cãi lại nhưng miệng đã bị côn th*t bịt kín, căn bản không cách nói chuyện được chỉ có thể phát ra tiếng kêu hừ hừ đứt quãng.

"Con hư, bây giờ ba ba cho con hai lựa chon. Thứ nhất chính là hảo hảo hầu hạ ba ba, dùng cái miệng *** đãng liếm nhị thúc của con lên đỉnh! Thứ hai tiếp tục ngoan cố, chống cự nhưng vẫn bị côn th*t của ba ba đâm vào miệng cho tới khi mẹ con tỉnh lại mới thôi!" cái miệng *** đãng của Điền Vũ Mặc thật sự quá tuyệt vời. côn th*t mới bị cắn rất nhanh liền sinh long hoạt hổ, sảng khoái hưởng thụ hương vị ngọt ngào, nóng ướt trong cổ họng con y.

côn th*t hung hăng đâm vào, đâm đến chỗ sâu nhất trong cổ họng Điền Vũ Mặc, không hề có chút gì là thương hoa tiếc ngọc. Vốn y là muốn hảo hảo thương yêu con riêng, không có ý định thô bạo như thế. Nhưng tiểu bảo bối lại muốn cắn y làm y thật sự rất tức giận. Căn bản không khống chế được bản thân liền hung hăng tát hắn mấy bạt tay.

"Ô ngô… Ô…" cổ họng của Điền Vũ Mặc sắp bị y chơi tới chảy máu rồi. Điền Vũ Mặc đau đến rên hừ hừ. Hắn không có sức phản kháng lại chỉ có thể nằm yên chịu đựng. Nghe thấy lời y nói…. hắn như thấy được hi vọng le lói cuối đường hầm. Hắn biết mình phải khuất phục, hắn muốn lựa chọn thứ nhất. Nếu để y chơi đến khi mẹ tỉnh lại, hắn có thể sẽ bị y làm cho chết khô.

Dưới sự bức bách tà ác, bá đạo của y, Điền Vũ Mặc lần nữa cúi đầu trước vận mệnh. Hắn đầu hàng. Đầu lưỡi đã bị y làm đến tê dại, cố gắng chủ động liếm láp phân thân khủng bố. Lần này hắn không khóc nữa, bởi vì nước mắt đã sớm chảy khô. Điền Vũ Mặc chỉ là một đứa nhỏ chưa tới 14 tuổi. Hắn không có cách nào ngoan cố hay dũng cảm phản kháng lại y.

"Đây mới là bảo bối ngoan của ba ba! Ra sức liếm một chút, cứ nghĩ đây là món kem con thích ăn nhất. Hảo hảo liếm nó, mút nó!" Y cực kỳ cao hừng, mặt mày hớn hở hướng dẫn con riêng. dương v*t dưới bụng giảm dần tốc độ, không hề hung mãnh giống như mới vừa rồi. Thiết bổng khổng lồ trở nên ôn nhu hơn rất nhiều, nhịp nhàng nhấp từ từ vào cái miệng ngọt ngào của con riệng. dương v*t nhẹ nhàng đi vào, để con y không cảm thấy thống khổ như vừa rồi, có thể hảo hảo bú liếm hầu hạ đại nhục bổng của y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!