Chương 39: (Vô Đề)

Y trìu mến thâm tình hôn lên môi con riêng. Lần này y nhất định sẽ làm cho con riêng hạnh phúc…

Điền Vũ Mặc đứng trên đám mây màu trắng, cảm thấy bản thân giống như một con chim nhỏ bay lượn trên bầu trời. Đột nhiên Điền Vũ Mặc thấy từ nơi xa xa xuất hiện thân ảnh quen thuộc, là cha kế Nghiêm Ký Hạo của hắn. Chẳng qua là khuôn mặt anh tuấn mê người giờ đây đã trắng bệch như tờ giấy trắng, vốn thân hình to lớn bây giờ gầy chỉ còn da bọc xương. Đáng sợ nhất là cả người y toàn là máu…..

Điền Vũ Mặc sợ hết hồn, lập tức lo lắng chạy tới nhưng còn chưa tới trước mặt Nghiêm Ký Hạo thì đã thấy y nhìn hắn, ôn nhu mỉm cười: "Tiểu Mặc, thật xin lỗi! Tôi yêu em…"

Điền Vũ Mặc còn không kịp phản ứng thì đã trơ mắt nhìn Nghiêm Ký Hạo từ trên cao té xuống, Điền Vũ Mặc kinh hoảng kêu to: "Ba ba…"

Mở choàng mắt, Điền Vũ Mặc phát hiện thì ra là hắn đang nằm mơ, thở phào nhẹ nhỏm. Điền Vũ Mặc lập tức nhớ tới ca phẫu thuật thất bại của cha kế, nhớ tới chuyện y sắp chết. Trái tim vừa mới thả lòng liền lập tức co lại.

Hắn lo lắng từ trên giường bò dậy bắt được tay Long Cửu, sợ hãi hỏi: "Ba ba tôi đâu? Ba ba tôi ở đâu…. ông ấy…ông ấy có phải đã chết rồi hay không?"

Hắn nhớ lại mọi chuyện, nhớ tới di ngôn mà y nói với hắn trong phòng phẫu thuật. Hắn quá thương tâm không chịu được chuyện y phải chết nên bị kích thích hôn mê bất tỉnh. Còn chuyện sau đó thế nào hắn hoàn toàn không hay biết. Hắn sợ rằng ngay tại thời điểm hắn té xỉu cũng là lúc y đã rời khỏi thế gian này…

"Tiểu Mặc, tôi ở đây!" Ngay lúc Điền Vũ Mặc gấp đến độ sắp khóc, đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến. Đó là giọng của…cha kế Nghiêm Ký Hạo?!

Điền Vũ Mặc lập tức quay đầu lại, quả nhiên thấy gương mặt anh tuấn quen thuộc kia, nước mắt lập tức từ hốc mắt chảy ra. Y còn chưa chết, y vẫn còn sống… Thật tốt quá! Thật sự quá tốt rồi!

"Ba ba…" Điền Vũ Mặc mừng rỡ, kích động nhào vào ***g ngực cha kế. Phát hiện ra y vẫn còn chưa chết, hắn vui tới mức không quan tâm đến việc có người đứng xung quanh.

Ôn nhu xoa đầu con riêng, y vui sướng cười híp mắt. Đây là lần đầu tiên con riêng chủ động nhào vào ngực y, thâm tình gọi y một tiếng ba ba! Thấy con riêng phát hiện ra mình không chết mà vui vẻ, kích động như vậy…. Y thật hạnh phúc muốn chết! Giây phút này tuyệt đối là thời khắc hạnh phục nhất trên đời của y….

"Ba ba, tôi tưởng ông đã chết…tôi…tôi không cho phép ông chết. Tuyệt đối không cho phép ông chết…" Tiểu Mặc ôm chặt lấy y, sợ y đột nhiên lại biến mất trước mặt mình, nức nở khóc.

Phát hiện ra y không chết mà còn sống, hắn lại một lần nữa biết mình thích y nhiều đến cỡ nào. Không…đã không còn là thích nữa rồi, hắn yêu y, hắn yêu đến không thể quay đầu lại được. Tánh mạng của hắn đã không thể không có y! Giờ phút này hắn tuyệt đối không thể tiếp nhận được chuyện y biến mất khỏi thế gian này….

"Tiểu bảo bối đáng thương, đừng khóc! Ba ba không có chết… Em yên tâm, ba ba sẽ không chết. Ba ba sẽ không bao giờ rời bỏ em…" Y đau lòng nói.

"Có thật không? Ông thật sẽ không chết? Ông thật sẽ không rời bỏ tôi?" Tiểu Mặc nhướng mắt lên nhìn y, hỏi.

"Thật! Em đừng lo lắng, tôi sẽ không có chuyện gì đâu! Sau khi em té xỉu, Long Cửu xin em họ hắn giúp tôi làm lại một cuộc giải phẫu. Cuộc giải phẫu lần này vô cùng thành công cho nên tôi có thể sống…." Y đã sớm chuẩn bị kĩ lời giải thích để nói cho con riêng. Tuyệt không thể cho con riêng biết bọn họ lừa hắn, nếu không hắn nhất định sẽ không tha thứ cho mình!

"Thật tốt, thật tốt quá…" Tiểu Mặc rốt cuộc cũng hoàn toàn yên tâm. Cả người vui sướng, đắm chìm trong tin tức y còn sống, hoàn toàn không phát hiện ra chuyện mình bị gạt.

Đang lúc Điền Vũ Mặc vui vẻ nằm trong ***g ngực cha kế, Long Cửu đứng bên cạnh bọn họ cũng không nhịn được cười ra tiếng: "Thật hâm mộ các ngươi, hai người các ngươi thật hạnh phúc nha!"

Điền Vũ Mặc lúc này mới nhớ tới trong phòng bệnh ngoại trừ hắn và cha kế ra thì còn người thứ ba, lập tức xấu hổ đẩy cha kế ra. Mắc cỡ chết đi được, hắn thế nhưng ở trước mặt người ngoài ôm cha kế khóc lóc sướt mướt, còn nói ra một tràng những lời buồn nôn nữa chứ! Hắn không còn mặt mũi gì gặp người nữa rồi a!

Nghiêm Ký Hạo ác độc trừng mắt nhìn Long Cửu, tiểu tử chết tiệt này lại dám phá hư chuyện tốt của mình. Y còn ôm Tiểu Mặc chưa đủ a!

Đối mặt với sự bất mãn của bạn thân, Long Cửu nhếch miệng cười xấu xa. Nhưng nếu sợ không đi mà tiếp tục làm bóng đèn thì thật sự sẽ bị bạn thân đánh. Hắn đứng dậy cười nói: "Nếu Tiểu Mặc đã tỉnh, tôi có thể yên tâm rồi. Hai người các ngươi cứ từ từ hàn huyên. Tôi đi trước!"

Nghiêm Ký Hạo vội vàng gật đầu, đã sớm ước gì hắn nhanh cút đi. Tránh quấy rầy y và Tiểu Mặc nói chuyện yêu đương!

"Biết rồi! Biết rồi! Đừng có trừng tôi như vậy nữa. Tôi đi là được chứ gì! Tránh quấy rầy các ngươi khanh khanh ta ta…" Long Cửu cười ha ha.

"Biết là tốt rồi!" Nghiêm Ký Hạo mắng.

Điền Vũ Mặc mắc cở mặt đỏ bừng, hận không thể nhanh chóng tìm một cái lỗ chui vào.

Long Cửu phất phất tay đi ra ngoài, nhưng mới vừa ra tới cửa thì bị Điền Vũ Mặc gọi lại.

"Xin… chờ một chút! Tôi…tôi có lời muốn nói với ông…" Điền Vũ Mặc e lệ nhỏ giọng nói: Hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện hắn phải nói với Long Cửu…

Long cửu xoay người lại nghi ngờ nhìn hắn, mỉm cười hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"

"Tiểu Mặc, có chuyện gì không?" Nghiêm Ký Hạo cũng tò mò nhìn con riêng hỏi.

"… Long tiên sinh, cám ơn ông đã cứu sống ba ba tôi…Còn có tôi cũng yêu ba ba…. Phải…là tôi tự nguyện ở cùng một chỗ với ba ba. Xin ông ngàn vạn lần đừng nên báo cảnh sá bắt ba ba tôi…Cầu xin ông!" Tiểu Mặc cắn cắn môi, lấy hết dũng khí đỏ mặt nói. Hắn còn nhớ rất rõ những lời Long Cửu đã nói. Cho dù cha kế không chết, hắn cũng sẽ báo cảnh sát bắt cha kế, khiến cho cha kế ngồi tù cả đời!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!