Hôm nay thừa dịp Nghiêm Ký Hạo trong bếp làm bữa tối, Điền Vũ Mặc lặng lẽ xuống giường, mở cửa đi ra ban công. Đã thật lâu hắn không ra ngoài rồi, đột nhiên thật muốn hít thở không khí trong lành bên ngoài. Mấy ngày nay nằm mãi trên giường làm hắn vô cùng buồn chán.
Mặc dù hắn đã có thể xuống giường đi lại, nhưng y vẫn không yên lòng, không cho phép hắn tùy tiện xuống giường chứ đừng nói bước chân ra ngoài. Nếu để y biết hắn dịp y không có ở đây không nghe lời len lén xuống giường lộn xộn, y nhất định sẽ lo lắng chết mất!
Nghĩ đến y lo lắng, khóe môi khẽ nhếch lên, không nhịn được lộ ra nụ cười thản nhiên. Y đối với hắn quả thật rất tốt, những ngày qua y dường như hoàn toàn biến thành một người khác. Đối với hắn rất mực quan tâm, vô cùng ôn nhu, tốt đến mức làm cho hắn…. sợ!
Y ôn nhu càng khiến cho trái tim hắn ngày càng thêm rối loạn. Ngày ngày y quan tâm, ân cần chăm sóc khiến cho hắn nhịn không được phải cảm động! Nỗi oán hận đối với y càng ngày càng ít, tình cảm quái lạ thế nhưng lại càng ngày càng nhiều. Hắn càng ngày càng không biết phải làm sao bây giờ, hắn chỉ có thể liều mạng đè nén tình cảm đáng sợ kia xuống….
Hắn càng không ngừng tự nói với bản thân, y đối tốt với hắn chỉ đơn thuần là tình thương của cha đối với con mà thôi. Hắn cũng cố gắng coi y như cha nhưng quả thật rất khó a!
Hắn phát hiện vô luận cố gắng thế nào đi chăng nữa hắn cũng không có cách đối xử với y như cha ruột. Không biết có phải điều này quan hệ với tiểu sinh mạng trong bụng hay không?
Sờ tay lên bụng, nơi này còn rất bằng phẳng, hoàn toàn nhìn không ra bên trong đang nuôi dưỡng một sinh mệnh. Khoảng thời gian này, tiểu sinh mạng có lẽ đã tầm một tháng rồi, sau này có thể sẽ càng lúc càng lớn hơn. Qua thêm mấy tuần nữa bụng sẽ có thể lớn thêm một chút….
Đối với kết quả loạn luân này, hắn vẫn không có thời gian suy nghĩ nhiều, cũng không dám suy nghĩ nhiều, bởi vì... Hắn sợ hắn sẽ thay đổi quyết định. Hắn sợ hắn sẽ hối hận! Hắn tự nhủ với bản thân, mình chán ghét, căm hận đứa bé này. Trước khi bụng lớn lên, phải khiến cho tội nghiệt này rời khỏi thân thể của hắn…
Nhưng có phải chăng hắn thật sự căm hận, chán ghét tiểu sinh mạng này?
Mấy ngày nay có một giọng nói khác từ sâu trong đáy lòng nói cho hắn biết thật sự không phải. Thật ra thì hắn cũng không căm hận tiểu sinh mạng này nhiều như hắn nghĩ. Sau khi bình tĩnh lại, hắn đối với sinh mệnh ngoài ý muốn này vô cùng xin lỗi. Mặc dù đứa bé này là sai lầm nhưng nó là vô tội! Nó không có làm sai điều gì, hắn cũng không nên căm hận nó….
Hắn cho rằng bản thân mình sống trên đời là một sai lầm. Loại người như hắn bị người thân nhất thống hận, không được cha yêu thương. Đứa bé trong bụng và hắn đều đáng thương như nhau! Hắn bắt đầu chán ghét bản thân, mình tại sao tàn nhẫn như vậy? Hắn rõ ràng hơn ai hết bị cha mẹ căm hận là cỡ nào bi thương. Vậy tại sao còn muốn đối xử như vậy với đứa bé trong bụng mình….
Hắn chỉ có mười ba tuổi, vẫn là một đứa bé. Mặc dù hiểu biết không nhiều nhưng hắn cũng biết là không nên tổn thương đến người khác. Thương tổn người khác là không đúng! Mặc dù đứa bé trong bụng là tội nghiệt nhưng hắn cũng không thể thương tổn nó. Hắn không thể giết nó…. Người có tội là hắn và Nghiêm Ký Hạo, phải chịu sự trừng phạt là hai người bọn họ. Chuyện này không có liên quan gì đến đứa bé trong bụng. Nó chỉ là do bị bọn họ liên lụy!
Tâm tình hắn lúc này rất loạn, tiểu sinh mạng trong bụng là vô tội. Nhưng nếu lưu lại nó thì phải làm thế nào để che giấu với mẹ? Bụng của hắn càng lúc càng lớn, sau khi mẹ trở về sẽ lập tức phát hiện! Hơn nữa hắn còn nhỏ như vậy, chính hắn cũng chỉ là một đứa trẻ. Hắn sao có thể làm "mẹ" của người khác, giữ lại đứa bé này thế nào cũng không xong…Nhưng nếu giết nó, điều này quả thật quá tàn nhẫn. Cả đời hắn nhất định sẽ bất an…..
"Ai… ." Tiểu Mặc nặng nề thở dài một tiếng. Đột nhiên mặt bị một cơn gió thổi qua, làm cho hắn phải rùng mình. Lạnh quá!
Điền Vũ Mặc đưa mắt nhìn bốn phía. Lúc này mới phát hiện hoa cỏ trong vườn sớm đã héo tàn từ lâu. Lá cây rụng sạch chỉ còn cành khô trơ trọi đứng đón gió. Cả khu vườn là một mảnh điêu tàn, mùa đông đã đến rồi! Mùa đông tĩnh mịch khiến cho không gian tràn ngập vẻ bi thương….
Lại một trận gió lạnh thổi tới, Điền Vũ Mặc chỉ mặc đồ ngủ nên lập tức hắt hơi một cái, muốn xoay người vào nhà nhưng đột nhiên thấy từ đằng xa một chiếc Ferrari đỏ chạy tới.
Ferrari trong nháy mắt liền dừng trước cửa Nghiêm gia, trên xe một người mặc quần áo vô cùng thời trang bước xuống, tóc nhuộm vàng. Vẻ mặt phong lưu điển trai, trong tay cầm một bó hoa thăm bệnh.
Y nhìn thấy Điền Vũ Mặc đứng trên ban công, lập tức nhìn hắn cười rạng rỡ, nhiệt tình vẫy tay chào hỏi: "Hello, tiểu mỹ nhân!"
Là một người luôn hướng nội, sợ người lạ, hành động của y làm Điền Vũ Mặc sợ hết hồn, lập tức trốn trở về phòng. Người đàn ông kỳ quái này là ai thế? Nhìn y dừng xe trước cửa, hẳn là tới Nghiêm gia. Y là bạn của Nghiêm Ký Hạo sao?
Điền Vũ Mặc rất nhanh đã nghe dưới lầu truyền đến tiếng chuông cửa, là người thanh niên tóc vàng khi nãy nhấn chương. Điền Vũ Mặc vốn nghĩ Nghiêm Ký Hạo sẽ chạy ra mở cửa, nhưng tiếng chuông vang lên thật lâu cũng không thấy Nghiêm Ký Hạo ra mở cửa.
Điền Vũ Mặc hơi nhíu mày, đang cảm thấy kỳ quái, đột nhiên nghe tiếng chửi từ bên ngoài truyền vào: "Nghiêm Ký Hạo, tôi là Long Cửu! Tiểu tử chết tiệt mau ra mở cửa cho ông……" Sau đó lại nghe một tràng tiếng bấm chuông dồn dập ngoài cửa. Rõ ràng là khách nhân bên ngoài vô cùng bất mãn khi không thấy ai ra mở cửa nên đã tức giận.
Nhưng vẫn không có ai ra mở cửa cho Long Cửu vào. Long Cửu cau mày, Ký Hạo định giở trò quỷ gì vậy, tại sao không ra mở cửa? Rõ ràng là có trong nhà, chẳng lẽ là tức giận chuyện mình biết y bị thương mà không đến thăm y. Nhưng cái này không thể trách hắn am thật sự là tiểu mỹ nhân kia bám dai quá, cứ quấn lấy hắn không tha. Hôm nay hắn vất vả lắm mới có thể đuổi được ả kia đi, có thời gian chạy tới Nghiêm gia!
Long Cửu lấy di động ra gọi cho Nghiêm Ký Hạo nhưng điện thoại đổ chuông thật lau cũng không thấy Nghiêm Ký Hạo nghe máy. Long Cửu đang cảm thấy bất an thì cửa đột nhiên mở ra.
Nhưng người mở cửa không phải là Nghiêm Ký Hạo, mà là một thiếu niên xinh đẹp, nhu nhược khả ái. Điền Vũ Mặc thấy Nghiêm Ký Hạo vẫn không ra mở cửa, Long Cửu thì nhấn chuông không ngừng. Hna81 không thể làm gì khác hơn là xuống lầu mở cửa.
"Hello, cậu chính là Tiểu Mặc sao? Tôi là Long Cửu, bạn thân của cha kế cậu. Cha kế cậu đâu?" Long Cửu thấy Điền Vũ Mặc lập tức cười hỏi.
Điền Vũ Mặc nghi ngờ nhìn thanh niên điển trai xa lạ trước mặt. Hắn chưa từng gặp qua y, y làm sao biết tên mình? Chẳng lẽ là Nghiêm Ký Hạo nói cho y biết?
Điền Vũ Mặc không nói, chỉ tay về phía phòng bếp; ý nói Nghiêm Ký Hạo ở trong bếp. Hắn cũng không muốn nói chuyện với người lạ. Cho dù đối phương tự xưng là bạn của Nghiêm Ký Hạo!
"Thì ra là Ký Hạo ở trong bếp a! Cám ơn cậu!" Long Cửu ngẩn người nhưng ngay sau đó mỉm cười nói. Trong lòng thầm giật mình: Ký Hạo ở trong bếp? Không thể nào! Đường đường là đại tổng tài của tập đoàn Nghiêm thị thế nhưng lại xuống bếp. Thật làm hắn chết cười! Ký Hạo thay đổi hẳn là vì cậu trai trước mặt này đây!
Cẩn thận đánh giá khuôn mặt so với nữ sinh còn xinh đẹp tuyệt mỹ hơn, đôi mắt so với nước suối còn trong suốt hơn. Trong mắt Long Cửu hiện lên vẻ tán thưởng. Thật là một thiếu niên xinh đẹp trong sáng, một mỹ nhân bại hoại! Hắn không chỉ lớn lên rất đẹp, mà hấp dẫn nhất chính là trên người hắn lại xuất hiện loại khí chất khiến người ta muốn yêu thương, che chở. Không nghĩ tới một cậu bé trai thế nhưng lại xuất hiện hươn vị động lòng người đến như vậy….
Khó trách thiếu niên này tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã khiến lãng tử tình trường như Ký Hạo mê muội đến thần hồn điên đảo, đòi chết đòi sống. Cậu bé này khi trưởng thành nhất định là nghiêng nước nghiêng thành tuyệt đại giai nhân!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!