Chương 34: (Vô Đề)

"Đưa cháo cho tôi, tôi tự mình ăn!" Tiểu Mặc vươn tay ra muốn lấy chén cháo trong tay cha kế. Hắn muốn ăn nhiều một chút, nhanh chóng dưỡng tốt thân thể sau đó phá thai.

"Để tôi đút em, em bây giờ không thể cử động mạnh!" Y vội vàng lấy lại tinh thần, trong lòng khổ sở như đưa đám, lắc đầu cười nói, múc cháo đút con riêng.

"… ." Hắn vốn định cự tuyệt, nhưng thấy y nói cũng đúng. Mới vừa rồi vươn tay ra lấy chén cháo, chỉ mỗi động tác nhỏ này thôi cũng đủ làm hắn cảm thấy kiệt sức rồi. Thân thể của hắn thật sự quá mức hư nhược!

Hắn chỉ có thể bất đắc dĩ há mồm ăn cháo y đút. Hi vọng thân thể nhanh chóng khá lên, sau đó không cần để cho y đút nữa.

Hai người không nói chuyện, một người ôn nhu đút cháo, một người ngoan ngoãn ăn cháo. Trong không gian an tĩnh lộ ra…vẻ nhàn nhạt ấm áp…

Đút con riêng ăn cháo xong, Nghiêm Ký Hạo liền rời khỏi phòng ngủ, đi xuống rửa chén. Vừa bước tới cửa nhà bép, di động vang lên.

"Sói cha ghẻ, như thế nào rồi? Thành công không?" Lấy điện thoại di động ra, nhấn xuống nút trả lời, lập tức nghe một giọng nam hài hước, khinh bạc.

Nghiêm Ký Hạo khẽ nhíu mày, không vui mắng: "Không được kêu tôi là sói cha ghẻ!" Khó nghe muốn chết! Mặc dù…y quả thật giống như một cha kế lang sói!

"Đừng nóng! Nhanh nói tôi biết, chuyện rốt cuộc có thành công hay không?" Long Cửu lo lắng hỏi.

"Tốt rồi!"

"Thế thì tôi cũng an tâm! Lần này cậu ngàn vạn lần cũng phải khống chế tính lang sói của mình đi. Biết điều một chút làm con sói đội lốt cừu, làm một lão cừu ôn nhu, thiện lương. Đừng có suốt ngày đi hù bé cừu nhỏ khả ái của cậu nữa, có biết chưa!" Long Cửu khoa trương nói.

"Long Cửu, cậu ngứa da, muốn bị đánh?" Nghiêm Ký Hạo hạ giọng, thật có chút tức giận. Y có chút hối hận lần trước tại sao lại đem chuyện của mình và con riêng nói cho Long Cửu nghe, để cho tiểu tử này tới giờ vẫn còn cười nhạo chuyện mình kể khổ với hắn….

"Ký Hạo, lời này của tôi là thật đó. Lần này cậu ngàn vạn lần cũng không thể động một chút là biến thành sói, bổ nhào vào con người ta. Nếu không tôi cũng không giúp được cậu! Cha kế sắc lang!" Long Cửu cười mỉa nói, không sợ Nghiêm Ký Hạo uy hiếp. Dù sao trong điện thoại Nghiêm Ký Hạo cũng không đánh được hắn.

"Long Cửu!" Nghiêm Ký Hạo nghiến răng nghiến lợi. Nếu như hiện giờ Long Cửu đứng trước mặt y, y nhất định phải hung hăng đánh tiểu tử này một trận. Hắn chuyện gì không nói, cứ chuyên đâm vào chỗ đau của mình!

"Ký Hạo, tôi chỉ là hảo tâm nhắc nhở cậu thôi! Đúng là chó cắn Lữ Động Tân, không biết ý tốt của người khác a!" Long Cửu ai oán than, sắp bức Nghiêm Ký Hạo tức điên tới nơi rồi.

"Long Cửu, cậu thật sự ngứa da lắm rồi đó! Chờ thương tích tôi tốt lên, xem tôi thế nào thu thập cậu!" Nghiêm Ký Hạo căm tức mắng.

"Cậu bị thương? Xảy ra chuyện gì?" Long Cửu lập tức kinh ngạc kêu to, "Đầu cậu bị lừa đá rồi hả, cậu thật sự tự đâm mình một dao sao?"

Nghiêm Ký Hạo khẽ ừ, Long Cửu mắng: "Tôi không phải nói chỉ là đâm giả thôi sao, tùy tiện đóng một màn kịch là ok rồi! Cậu thật sự đâm mình một dao a! Nghiêm Ký Hạo, cậu thật đúng là tình thánh mà!"

"Dao này là tôi thiếu Tiểu Mặc!" Nghiêm Ký Hạo thở dài nói.

"Đứa ngốc si tình!" Đường dây bên kia cũng bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Long Cửu quan tâm hỏi: "Đi bệnh viện chưa? Bị thương có nặng không?"

"Không có chuyện gì, vết thương nhỏ không cần đi bệnh viện!" Nghiêm Ký Hạo hời hợt trả lời, không muốn để bạn thân biết thật ra thương tích của y rất nghiêm trọng, tránh cho hắn lo lắng.

"Có thật không? Để tôi chạy qua nhà cậu xem!" Long Cửu rõ ràng không tin. Làm huynh đệ bao nhiêu năm với Nghiêm Ký Hạo, mặc dù không thấy mặt nhưng chỉ cần nghe giọng là đủ biết y có nói láo hắn không.

"Không cho phép cậu tới!" Nghiêm Ký Hạo lập tức cự tuyệt. "Cậu đừng có tới hù Tiểu Mặc!" Nếu để Long Cửu phát hiện thật ra vết thương của mình không nhẹ, nhất định hắn sẽ bắt mình đi bệnh viện. Hơn nữa, y thật sợ tên Long Cửu đại biến thái này tới nói hưu nói vượn hù chết Tiểu Mặc!

"Ký Hạo, lời này của cậu là có ý gì? Tôi mà hù tiểu bảo bối của cậu? Cậu cho là tôi cũng giống như lão sắc lang cậu sao? Vừa nhìn thấy liền động dục, bổ nhào tới con người ta! Tôi không phải là sói cha ghẻ…." Long Cửu tức giận mắng, sẵn tiện khích bác bạn tốt.

Nghiêm Ký Hạo cũng nhịn không nỗi nữa, nỗi giận lôi định quát to: "Long Cửu! Cậu nói lại lần nữa xem ai là sói cha ghẻ, xem ra cậu thật sự ngứa da, muốn tôi tới giúp cậu giãn gân giãn cốt…."

"Cửu ca ca, thì ra anh trốn ở chỗ này!" Nghiêm Ký Hạo mới mắng một nửa, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ nũng nịu bên kia đầu dây truyền đến.

"Cửu ca ca, anh thật hư! Bỏ người ta một mình cô đơn trên giường, len lén ra đây nói điện thoại!" Nghiêm Ký Hạo thoáng sửng sốt, lại nghe giọng nữ nũng nịu kia nói tiếp.

"Ký Hạo, không nói nữa. Marina bảo bối tỉnh rồi, tôi sẽ tranh thủ thời gian tới thăm cậu sau!" Long Cửu vội vàng nói.

"Cậu ngàn vạn lần đừng có đến…." Nghiêm Ký Hạo vội vàng kêu lên, chưa kịp nói hết câu thì Long Cửu đã cúp điện thoại.

Marina không phải là người mẫu nổi danh nhất hiện này sao? Cửu tiểu tử này tính tình thật thối rắm, mới quay về có hai ngày là bắt đầu trêu hoa ghẹo bướm rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!