Chương 32: (Vô Đề)

Tia ban mai từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, Điền Vũ Mặc rốt cuộc đã tỉnh. Hàng mi dài như cánh bướm khẽ run lên mấy cái, sau đó mở mắt.

"Tiểu Mặc!" Y ngồi bên giường cao hứng cười, khẽ kêu.

"Tại sao?" Thấy y, Điền Vũ Mặc sửng sốt, sau đó đau khổ nhắm mắt lại. "Tại sao ngay cả hạnh phúc cuối cùng của tôi mà cũng cướp mất!"

Tại sao không để cho tôi chết, y thật sự quá tàn nhẫn! Vốn tưởng lần này cắt sâu như vậy, mình nhất định sẽ chết, không ngờ lại bị y cứu sống!

Chết, sẽ thoát khỏi kiếp khổ nạn. Hắn muốn hạnh phúc, quả nhiên không thể được! Y tuyệt đối sẽ không cho hắn hạnh phúc! Cho dù là một cái chết hạnh phúc, y cũng không muốn cho!

Tiếng khóc nức nở đè nén trong cổ họng, giọng nói yếu ớt, tuyệt vọng làm tim Nghiêm Ký Hạo như bị dao cắt, áy náy nói: "Tiểu Mặc, thật xin lỗi!" Y đã tổn thương Điền Vũ Mặc quá sâu, so với tưởng tượng của y còn sâu hơn!

Điền Vũ Mặc không nói gì, chỉ nhắm chặt hai mắt, không buồn liếc y một cái. Trong lòng hắn cười khổ: thật xin lỗi? Y nếu quả thật cảm thấy có lỗi với hắn thì tuyệt sẽ không đối với hắn tàn nhẫn như vậy. Không để cho hắn sống tốt, cũng không cho hắn chết yên. Làm hắn sống không bằng chết, sống so với chết còn thống khổ hơn gấp vạn lần!

Cuộc đời của hắn sao lại đáng thương, bất hạnh đến như thế. Hai lần tự sát nhưng không lần nào thành công, muốn lấy cái chết để đạt tới hạnh phúc cũng bị y phá hư…Hắn thật sự không muốn sống như vậy nữa, cuộc sống so với con kiến còn hèn mọn, đáng thương hơn, so với kĩ nử còn cảm thấy hạ tiện hơn!

"Tiểu Mặc..." Thấy con riêng chán ghét, căm hận mình như thế, Nghiêm Ký Hạo khổ sở vô cùng, hối hận không lời nào diễn tả.

Sai lầm, toàn bộ đều là sai lầm. Y hoàn toàn sai thật rồi! Cả đêm hôm qua ngồi nói chuyện với Cửu, y rốt cuộc đã hiểu bản thân có bao nhiêu sai! Tình yêu của y không sai nhưng cách yêu của y hoàn toàn sai!

Y sẽ không bao giờ có được tâm của Tiểu Mặc. Y cường bạo Tiểu Mặc như vậy thì làm sao Tiểu Mặc có thể thích y cho được! Loại tình yêu bạo lực đáng sợ này, cho dù bản thân y yêu Tiểu Mặc nhiều đến thế nào đi chăng nữa thì Tiểu Mặc cũng sẽ không tiếp nhận y. Quan hệ của bọn họ đi đến tình trạng như hôm nay tất cả đều do y gieo gió gạt bão! Hiện tại vì sai lầm của mình mà y phải trả giá thật nhiều, phải nghĩ cách vãn hồi "tâm" đã chết từ lâu của con riêng, làm hắn cho mình thêm một cơ hội nữa….

"Tiểu Mặc, ba có một chuyện muốn nói với con nhưng con cần phải bình tĩnh. Ngàn vạn lần đừng kích động. Con…. đã mang thai!" Y nhìn con riêng hít một hơi, lấy hết dũng khí nói ra. Hiện tại cảm xúc của con riêng đã xấu như thế, y phải là nên tạm thời giấu diếm chuyện hắn mang thai. Chờ tâm tình hắn khá hơn thì mới nói cho hắn biết nhưng y cảm thấy sớm muộn gì con riêng cũng sẽ biết, nói sớm hay trễ gì thì cũng vậy.

Để càng lâu càng tổn thương sâu, chi bằng hiện tại nói cho hắn biết!

"Ông nói gì? Tôi có thai?" Nghe xong, hắn lập tức mở mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm y. Vẻ mặt khó có thể tin được, trong nháy mắt cả người sợ đến choáng váng.

"Hôm qua mới kiểm tra ra! Con đã mang thai hơn nửa tháng. Đứa bé đương nhiên là của ba!" Y gật đầu.

"Không…. tôi không muốn đứa bé này, tôi không muốn…." Điền Vũ Mặc thét lên, sau đó đau khổ lắc đầu khóc lớn. Lời nói của y hoàn toàn đánh hắn xuống tầng địa ngục sâu nhất! Hắn sao cũng không thể ngờ, không chỉ tự sát không thành công, khi tỉnh lại còn nghe được tin đáng sợ như thế!

Hắn mang thai ?! Hắn sao có thể mang thai. Hắn sao có thể mang trong mình đứa bé của y? Đứa bé trong bụng là nghiệt chủng, là chứng cứ tội ác của hắn. Là chứng cứ cho việc lên giường loạn luân với cha kế! Hắn không cho phép bản thân có thêm sai lầm nào nữa….

"Tiểu Mặc, thật xin lỗi!" y nhìn thấy hắn đau khổ như vậy, trong lòng cũng khó chịu không nói nên lồi. Phản ứng của con riêng quả nhiên giống như những gì mình suy đoán. Hắn quả nhiên không muốn đứa bé này, hắn quả nhiên rất hận mình…..

"Ông cút đi, tôi hận ông…. tôi vĩnh viên cũng không muốn gặp lại ông. Ông là ma quỷ…. Cút ngay….." Điền Vũ Mặc căm hận khóc lớn, kích động điên cuồng, giãy dụa muốn bò ra khỏi giường. Nhưng tối hôm qua cắt cổ tay máu chảy quá nhiều nên lúc này vô cùng suy yêu, căn bản không có cách nào ngồi dậy được.

"Tiểu Mặc, con đừng như vậy. Con chớ lộn xộn! Cẩn thận rách vết thương…." Y thấy thế, ngăn hắn lại, lo lắng kêu lên. Có lẽ mình đã sai rồi, mình không nên cho con riêng biết sớm như vậy. Tiểu Mặc hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện hắn mang thai con của mình….

"Ác ma, buông…đừng đụng vào tôi. Cút ngay….." Điền Vũ Mặc khóc dữ dội càng hơn, giãy dụa ác liệt hơn. Hắn điên rồi, thật điên rồi! Ông trời ơi tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Không cho tôi chết lại còn phải mang thai nghiệt chủng của y. Y thật quá ác độc!

"Tiểu Mặc, hãy bình tĩnh một chút!" Y cau mày, đột nhiên hét lớn với con riêng.

Y hét rất lớn, làm cho Điền Vũ Mặc sợ ngây người, tạm thời ngừng giãy dụa.

"Tôi biết em hận tôi. Tôi biết tôi thật có lỗi với em. Tất cả, tất cả đều là lỗi của tôi! Bây giờ tôi sẽ trả lại hết cho em…." Nghiêm Ký Hạo liếc nhìn con riêng hận mình tới tận xương, ánh mắt lóe lên. Đột nhiên lấy con dao nhuốm máu, đó là con dao tối qua con riêng dùng để cắt cổ tay tự sát.

Đối diện ánh mắt nghi ngờ của Tiểu Mặc, y lộ ra nụ cười kỳ quái, dịu dàng nói: "Tiểu Mặc, thật xin lỗi! Người đáng chết không phải là em. Người đáng chết chính là tôi!"

Điền Vũ Mặc kinh hãi, lời này của y là có ý gì?

Điền Vũ Mặc định mở miệng, đã thấy y cầm con dao hắn cắt cổ tay lên, đâm thẳng tới bụng mình. Một dòng chất lỏng đỏ tươi, ấm nóng phun ra ngoài, một phần bắn lên mặt Điền Vũ Mặc.

Hắn sợ ngây người, cảm thấy vô cùng kích động, khó có thể tin được, kêu to: "Ông làm gì vậy?" Y có phải điên rồi hay không. Y thế nhưng lại lấy dao đâm mình?!

"Dao này là tôi thiếu em! Tiểu Mặc, thật xin lỗi! Tôi sai rồi, van xin em tha thứ cho tôi! Van xin em đừng làm tổn thương tới bản thân nữa, ngàn vạn lần đừng làm chuyện điên rồ gì nữa…." Y mỉm cười, hoàn toàn không quan tâm đến vết thương của bản thân, để mặc cho máu chảy xối xả.

Y đã làm tổn thương con riêng quá sâu, muốn con riêng tha thứ cho mình chỉ có thể dùng khổ nhục kế. Mặc dù làm vậy thật sự quá hèn hạ nhưng chỉ có như vậy mới có thể làm con riêng tha thứ cho mình, không còn tìm đến cái chết nữa. Cho dù phải làm nhiều chuyện hèn hạ, hạ lưu hơn, y cũng nguyện ý! Hơn nữa, nếu thật có thể làm con riêng tha thứ cho mình, không hận mình nữa. Cho dù phải chết, y cũng nguyện ý!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!