Khi đoạt lấy thân thể con riêng, y hoàn toàn không nghĩ đến tình trạng và cảm thụ lúc đó của hắn. Chỉ nghĩ phải làm như thế nào để *** ngoạn hắn, hung hăng chơi hắn, làm cho hắn hoàn toàn trở thành một phần thân thể của mình! Nghe được tin Tiểu Mặc mang thai, phản ứng đầu tiên của y là vui mừng, phải nói là sung sướng không nói nên lời! Hoàn toàn không có chút nào mặc cảm tội lỗi….
"Ký Hạo, cậu…cậu không phải…." Long Cửu khó có thể tin được nhìn y, kinh ngạc đến nói không nên lời.
"Cửu, tôi yêu hắn! Tôi yêu con riêng của vợ mình! Tôi có phải là một tên biến thái?" Nghiêm Ký Hạo giống như đang phát điên, tự cười nhạo mình.
"Ký Hạo…cậu sao lại đi thích con riêng của vợ. Việc đó là phạm pháp…hơn nữa hắn là con cậu!" Long Cửu mặc dù cũng là hoa hoa công tử (play boy), nhưng vì sống bên nước ngoài nên tư tưởng vô cùng thoáng. Nhưng khi nghe đến chuyện của bạn mình, hắn cũng nhịn không được phải sợ hết hồn. Chuyện này trong lúc nhất thời khó có thể tiếp nhận.
"Tôi biết, nhưng tôi thương hắn. Yêu hắn đến phát điên rồi! Tôi không khống chế được bản thân, giống như bị bệnh vậy, không cách nào khống chế được!" Nghiêm Ký Hạo cầm chai rượu lên tu. Khi lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mặc y đã biết mình bị mắc bệnh rồi. Mắc một căn bệnh nan y, tên là ái tình.
"Người cậu yêu không phải là lão bà của mình sao?" Long Cửu bị y làm cho hồ đồ.
"Từ đầu tới cuối người tôi yêu duy nhất chính là con riêng của vợ mình. Ngoài hắn ra, tôi không thể yêu bất cứ người nào khác!" Nghiêm Ký Hạo cười khổ nói.
"Vậy lão bà của cậu tính sao đây?" Long cửu lấy tay xoa huyệt thái dương, đầu óc bị thằng bạn làm cho rối tinh rối mù lên. Vấn đề tình cảm của Ký Hạo thật phúc tạp, người đàn ông bình thường như Ký Hạo lại đi yêu một đứa bé trai. Mà đứa bé trai kia không ai khác lại chính là con riêng của vợ y, mớ bồng bông này rốt cuộc phải làm như thế nào a?
"Tôi chưa từng yêu nàng. Từ lúc bắt đầu người tôi yêu chính là con của nàng. Tôi vì hắn nên mới kết hôn với mẹ hắn!" Cuộc hôn nhân này từ lúc bắt đầu đã là sai lầm. Y nhất thời hồ đồ nên mới tạo thành một bi kịch không thể vãn hồi, tạo ra một bức tường ngăn cách giữa y và Tiểu Mặc. Y lúc ấy cũng không nghĩ tới quan hệ "cha con" sẽ trở thành chướng ngại lớn nhất trong mối quan hệ của bọn họ!
"Ký Hạo, cậu sao có thể hồ đồ như thế…." Long Cửu không nghĩ tới người anh em tốt của mình vì yêu mà điên cuồng đến vậy. Yêu một cậu bé trai đã là chuyện vô cùng khó chấp nhận rồi, y lại vì cậu ta mà cưới người phụ nữ mình không yêu.
Ký Hạo ở xã hội thượng lưu là người đàn ông độc thân hoàng kim ưu tú nhất, thế nhưng lại đi cưới một người phụ nữ lớn hơn mình tám tuổi, đã thế còn có thêm đứa con với người chồng trước. Tất cả mọi người đều cảm thấy chuyện này rất kỳ quái, lúc ấy hắn còn tưởng Ký Hạo uống lộn thuốc.
"Tôi quả thực rất hồ đồ! Nhưng tôi không hối hận!" Nghiêm Ký Hạo tự giễu, cười nói. Đối với đoạn tình cảm này, có đôi khi chính bản thân y cũng cảm thấy quá hồ đồ, quá điên cuồng nhưng yêu chính là yêu; y cũng không có cách nào khác!
"Con riêng cậu cũng yêu cậu sao?" Long Cửu hỏi xong liền cảm thấy hối hận. Thật ra không cần hỏi cũng biết, nếu con riêng Ký Hạo cũng yêu Ký Hạo, thì tuyệt đối sẽ không muốn tự sát.
"Hắn hận tôi!" Nghiêm Ký Hạo lắc đầu, đây là nguyên nhân chính khiến y thống khổ. Trước kia khi người khác yêu y, y không yêu lại cho nên không biết thì ra tình yêu một phía lại thống khổ đến như vậy. Hiểu được việc không chiếm được tình cảm của người mình yêu là chuyện bi thảm, tuyệt vọng đến thế nào!
"Hiện tại đứa bé kia thế nào?" Long Cửu lo lắng hỏi. Ký Hạo quả thật là đã yêu người không nên yêu. Tình yêu quả nhiên là thứ hại người, tuyệt đối không được để dính vào!
"Phát hiện kịp, hiện tại đã không có chuyện gì. Ngày mai sẽ tỉnh lại!" Y lắc đầu, nếu như con riêng chết thật, hiện tại hắn cũng là một cỗ thi thể rồi!
"Người anh em, nghe tôi một câu đi! Hiện tại nhanh chóng ly hôn với lão bà của cậu, cho mẹ con bọn họ một số tiền lớn. Đưa bọn họ ra nước ngoài, vĩnh viễn vạch rõ giới hạn với bọn họ. Cuộc sống bên đó tôi vô cùng quen thuộc, tôi sẽ giúp cậu an bài mọi chuyện!" Long Cửu suy nghĩ một hồi rồi đề nghị. Hắn không có hỏi Ký Hạo lão bà của y có biết chuyện của cha con bọn họ không!
Hắn tin tưởng dựa vào năng lực của Ký Hạo, muốn giấu diếm lão bà là một chuyện dễ dàng!
"Không! Rời xa hắn tôi nhất định sẽ không sống nổi! Hơn nữa…hắn đã có thai!" Nghiêm Ký Hạo lại lắc đầu, hơi có chút do dự nhưng sau đó quyết định nói cho bạn thân bí mật lớn nhất. Cho dù Tiểu Mặc không có thai, y cũng không thể rời xa hắn. Tiểu Mặc chính là mạng sống của y, không có Tiểu Mặc cái mạng này y cũng chả cần nữa!
"Cậu nói cái gì! Đứa bé đó mang thai? Hắn không phải là con trai sao? Hắn sao có thể mang thai?" Long Cửu nghe xong lập tức trợn mắt, há hốc mồm nhìn bạn mình; một hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, hét lớn. Hắn thật hoài nghi thằng bạn mình có phải bi thương quá độ nên điên rồi không?!
"Hắn... Là người song tính!" Long Cửu là huynh đệ tốt nhất của y, không có chuyện gì không thể nói với hắn cả.
"Con riêng cậu là người song tính?!" Kêu lên sợ hãi, vẻ mặt Long Cửu kinh ngạc, hoàn toàn bị lời nói này của Ký Hạo làm cho u mê. Lúc hắn ở ngoại quốc từng nghe qua sự tồn tại của người song tính nhưng sao cũng không nghĩ đến con riêng của bạn thân mình lại là người song tính. Hơn nữa còn bị thằng bạn mình làm cho có thai! Trời ạ, bây giờ phải làm thế nào đây?
"Ký Hạo, nhanh dẫn con riêng cậu đi phá thai. Sau đó dùng tiền đuổi hắn đi, vĩnh viễn cũng đừng gặp mặt hắn nữa!" Một lúc lâu sau Long Cửu mới tiêu hóa hết những chuyện này, xoa huyệt thái dương, quay sang nói với Nghiêm Ký Hạo.
"Tôi nói, không có hắn tôi sẽ không sống nổi. Hơn nữa tôi không muốn hắn phá thai. Tôi muốn giữ lại đứa bé trong bụng hắn!" Nghiêm Ký Hạo lại lắc đầu.
"Ký Hạo! Tôi xin cậu hãy sáng suốt một chút có được không! Hắn là con riêng của cậu, cậu làm vậy chính là đùa với lửa; một ngày nào đó sẽ tự thiêu mình! Hơn nữa hắn cũng không yêu cậu, cậu chẳng qua là tương tư đơn phương…Cậu nói cậu muốn giữ lại đứa bé trong bụng hắn, vậy cậu đã nghĩ tới đứa bé kia sau khi sinh ra nên cho nó thân phận gì? Nếu chuyện này bị đưa ra ngoài ánh sáng, cậu sẽ phải đối mặt với mọi người như thế nào? Đối mặt với tất cả người thân, bạn bè như thế nào?
Đừng nhắc tới chuyện chỗ đứng trên thương trường, ngay cả trong xã hội cậu cũng không có cách nào sinh tồn, bị nước bọt của mọi người phỉ nhổ cũng đủ làm cậu chết đuối…" Long Cửu cố gắng phân tích cho Nghiêm Ký Hạo nghe. Rốt cuộc đứa bé kia có bao nhiêu mị lực mà làm cho sát thủ tình trường như Nghiêm Ký Hạo phải lún sâu tới vậy? Còn nói gì mà không có Tiểu Mặc thì sống không nổi, hắn không tin trên đời này có người mất đi ai đó mà sống không nổi!
"Tôi biết, nhưng không có hắn tôi thật sống không nỗi! Tôi đã lún quá sâu rồi, hết thảy cũng không có cách nào quay đầu lại được!" Lời Long Cửu nói y hiểu nhưng không có Tiểu Mặc, y thật sống không nổi. Người đàn ông ba mươi tuổi mà nói lời này thì thật buồn cười nhưng không có Tiểu Mặc, y thật sự không có cách nào sống được. Thấy Tiểu Mặc đau khổ như vậy, nếu có thể buông tay, y đã sớm buông tay!
Về vấn đề cục cưng trong bụng Tiểu Mặc, nếu để cục cưng sinh ra sẽ có rất nhiều chuyện phiền toái nhưng chỉ cần Tiểu Mặc nguyện ý sinh. Y nhất định sẽ có biện pháp giải quyết! Nhưng y biết Tiểu Mặc tuyệt đối sẽ không nguyện ý…. Tiểu Mặc không yêu mình, hắn hận mình….
"Cậu điên rồi! Câu không thể như vậy. Cậu là Nghiêm Ký hạo, cậu là tổng tài của tập đoàn Nghiêm thị. Cậu không thể vì một đứa bé 13 tuổi mà phá hủy bản thân!" Long Cửu mắng, cũng không nhịn được nữa mà đánh cho y một quyền. Hi vọng có thể đánh tỉnh y, hắn không muốn người huynh đệ tốt nhất này vì chuyện này mà bị hủy hết tương lai!
Cú đấm này Long Cửu ra tay rất nặng, Nghiêm Ký Hạo đang uống rượu, lập tức bị đánh té trên mặt đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!