"Ô ô…Tôi không dám trốn nữa, không bao giờ có suy nghĩ muốn trốn….. Ô ô…." Điền Vũ Mặc nhìn mẹ nằm bên cạnh đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh, chỉ có thể đáng thương nhỏ giọng khóc nức nở nói ra câu trả lời y muốn. Vô luận thế nào thì hắn cũng không thể để mẹ biết chuyện giữa hắn và y. Nếu mẹ biết được nhất định sẽ điên mất. Hắn biết mẹ rất yêu tên ma quỷ này. Hắn nợ mẹ quá nhiều, hắn không thể gây ra thêm bất kì thương tổn gì nữa cho nàng.
Chính vì vậy nên hắn vẫn giấu diếm mẹ chuyện y thường xuyên dùng từ ngữ lăng nhục hắn. Nhiều lần cường bạo, ngược đãi, làm những trò vô cùng biến thái và tàn nhẫn với hắn.
"Nhớ kỹ lời em nói. Nếu như em còn dám trốn tôi một lần nữa hoặc có ý nghĩ muốn chạy trốn, tôi sẽ làm em ân hận suốt đời. Muốn sống không được, muốn chết không xong!" Y buông tóc hắn ra, tay di chuyển tới trước ngực hắn, vân vê hai nụ hồng mê người, dùng sức bấm một cái.
"Ngô…" Điền Vũ Mặc bị đau lập tức hừ một tiếng, không cam lòng nhưng lại không thể làm gì khác hơn ngoại trừ gật đầu một cái. Hắn tin lời y…nếu như mình dám không đáp ứng, y tuyệt đối sẽ nói cho mẹ biết chuyện của bọn họ, làm cho mình hối hận, thống khổ cả đời.
"Tốt lắm, thấy em thành tâm hối cải, tôi sẽ tha thứ cho em một lần. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha! Hiện tại nên tính lại nợ cũ, mấy ngày qua em rất không ngoan!" Y cuối cùng cũng hài lòng, nhìn thân thể nửa trên trần truồng của hắn, bên dưới chỉ mặc mỗi chiếc quần. Thân thể của hắn giống như thiếu nữ vị thành niên khiến con ngươi đen càng u tối hơn.
Đáy mắt hiện lên ngọn lửa dục vọng nóng bỏng.
"Van xin…ông đổi lại chỗ khác, đừng làm ở chỗ này, đừng làm trước mặt mẹ tôi…" Điền Vũ Mặc biết mình trốn không thoát, chỉ có thể cầu khẩn y nhân từ một chút. Đừng ở trước mặt mẹ mà giày xéo, đùa bỡn hắn.
"Không! Tối này phải làm ở trước mặt mẹ em. Để cho mẫu thân đại nhân của em nhìn thật kỹ đứa con bảo bối của nàng bị đàn ông chơi đến cao trào như thế nào. Tiếng rên rỉ của con nàng có bao nhiêu *** đãng, ngay cả người làm mẹ cũng không sánh bằng!" Vốn Điền Vũ Mặc cho rằng y sẽ đáp ứng yêu cầu nhỏ nhoi của mình nhưng không nghĩ tới y so với ác ma còn tàn nhẫn hơn, không chút do dự liền lắc đầu cự tuyệt hắn.
"Không! Ông đừng làm vậy. Tôi van xin ông! Ông muốn đùa bỡn tôi thế nào cũng được nhưng xin ông đừng làm trước mặt mẹ tôi…. ô ô…van ông…. ba ba!" Điền Vũ Mặc nghẹn ngào, cầu khẩn vô cùng thê lương. Cuối cùng vì làm y đồng ý, còn kêu to hai chữ mà mình hận nhất.
"Thật là thứ đê tiện. Chỉ có lúc này mới biết điều gọi tôi một tiếng ba ba!" Y hừ một tiếng mắng, trong mắt dục hỏa cháy mãnh liệt hơn. "Mấy ngày nay không nghe em gọi ba ba, ba ba thật là vui! Em biết không, tôi thích nhất là nghe em gọi tôi ba ba. Nhưng em thật không ngoan, bình thường không bao giờ tự giác gọi tôi là ba ba. Chỉ có khi trên giường mới có thể gọi!"
Y trừng phạt hắn bằng cách nhéo đầu nhũ hắn một cái, đau đến mức Điền Vũ Mặc đổ mồ hôi lạnh.
"Đau quá! Xin ông đừng nhéo nữa…. Mau buông ra, ba… Ba ba…" Điền Vũ Mặc đau đến mức khuôn mặt đẫm nước mắt, nước mắt mặn chát chảy xuống khuôn mặt sưng to giống như cái đầu heo, càng lộ ra vẻ điềm đạm đáng yêu.
"Khóc thật đáng thương. Gọi tôi thêm mấy tiếng ba ba nữa. Ba ba sẽ thương tiếc con, hảo hảo yêu thương con. Làm con thoải mái giống bữa trước! Có được hay không?" Nghe thấy Điền Vũ Mặc gọi mình là ba ba, y biết Điền Vũ Mặc đã hoàn toàn khuất phục rồi. Nhìn khuôn mặt Điền Vũ Mặc bị mình đánh thật thê thảm làm lòng y không khỏi đau nhói. Cúi đầu xuống, thè lưỡi ra liếm nước mắt trên mặt Điền Vũ Mặc ôn nhu dụ dỗ nói.
Không phải y muốn ra tay độc ác như thế nhưng nếu y không nhẫn tâm một chút thì đứa nhỏ này sẽ luôn nghĩ đến việc trốn y, thoát khỏi y.
"… Ba ba, ba ba… Ô ô, ba ba, van xin ba thả con ra đi! Bất cứ lúc nào mẹ cũng sẽ tỉnh lại…. Ô ô ô…" Điền Vũ Mặc không còn đường nào để lựa chọn, chỉ có thể nhỏ giọng cầu xin. Hy vọng y lương tâm đại phát, thương hại hắn một chút. Y sắp đem đầu nhũ mềm mại, yếu ớt của hắn xé rách rồi. Hơn nữa hắn thật sự rất sợ mẹ sẽ tỉnh lại bất cứ lúc nào.
"Bé ngoan! Từ nay về sau em phải luôn gọi tôi là ba ba đó, có biết không?" Y cười vui vẻ, cuối cùng cũng buông tha đầu nhũ nhỏ bé sắp bị xé rách ra. Trên gương mặt hung ác lộ ra vẻ ôn nhu, đưa tay vuốt mái tóc đen nhánh mềm mại của Điền Vũ Mặc.
"… Kia…" Điền Vũ Mặc quay đầu liếc nhìn mẹ đang ngủ bên cạnh.
"Không được! Tôi mới vừa nói tôi muốn trừng phạt em. Bây giờ tôi nhất định phải ở trước mặt mẹ em hảo hảo giáo huấn em! Em nếu không muốn bị mẹ phát hiện thì phải biết nghe lời một chút, hảo hảo phối hợp với ba ba. Để ba ba thoải mái xong, ba ba sẽ thả em đi." Y ngay lập tức đánh vỡ hi vọng của Điền Vũ Mặc, dứt khoát cự tuyệt hắn nhưng giọng điệu ngọt ngào lừa gạt hắn.
"Tôi…" Điền Vũ Mặc chưa từ bỏ ý định, còn muốn tiếp tục van xinh y nhưng y đã giành nói trước.
"Em nếu vẫn còn tiếp tục lằng nhằng, tôi sẽ kêu mẹ em dậy để nàng xem hai phụ tử chúng ta loạn luân như thế nào. Chắc có lẽ nên mời nàng cùng gia nhập, ba người đại chiến. Để hai mẹ con em cùng nhau hầu hạ tôi!" Y âm tà cười, uy hiếp nói, đưa tay cởi quần dài của con riếng xuống. Đôi chân ngọc ngà trắng như tuyết lập tức lộ ra ngoài, lúc này trên người Điền Vũ Mặc chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót trắng.
Nhìn quần lót còn sót lại, y không khỏi nhớ đến phong cảnh mê người giấu phía trong quần lót, không nhịn được nuốt nước miếng một cái. Trong đầu mới nghĩ tới không ngờ tiểu huynh đệ phía dưới bụng đã có phản ứng. Trước đó không lâu đại nhục bổng mới bắn một lần, bây giờ lại thức tỉnh, thẳng tắp chỉa vào vùng bụng tuyết trắng của Điền Vũ Mặc.
"Ông…." Điền Vũ Mặc lập tức phát hiện nhục bổng to lớn đâm vào bụng mình, mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy. Y còn mang bao cao su, cự xà thẳng tắp tiến đến bụng mình. Mặc dù có bao cao su ngăn cách, nhưng Điền Vũ Mặc biết rõ cự xà trong bao cao su có bao nhiêu to lớn. Nhục bổng của y không giống người bình thường, mà to lớn giống như một con rắn cỡ bự. Đỉnh chóp hồng thâm đen lại, đại nhục bổng còn thô to hơn cánh tay của mình. Phía trên bao phủ lông đen quăn tích, thoạt nhìn vô cùng kinh khủng.
Thật sự không cách nào tưởng tượng được sau khi y tiến vào thân thể người ta xong, rốt cuộc có bao nhiêu trướng. Khó trách Điền Nhược Vân không chịu nỗi, bị thao đến bất tỉnh nhân sự.
"Xem ra tiểu huynh đệ của ba còn nhớ con hơn ba. Đợi cũng không đợi kịp được nữa!" Y cúi đầu nhìn cự xà phấn khích, cương lớn, cười *** nói.
"…" Điền Vũ Mặc muốn mắng y hạ lưu nhưng nghĩ đến mẹ ở bên cạnh chỉ có thể nhịn xuống xoay đầu đi chỗ khác không để ý đến nụ cười hèn mọn của y.
"Tại sao quay mặt đi chỗ khác, thẹn thùng à? Đừng thẹn thùng! Mấy ngày qua nhớ em muốn chết, nhanh đến chào hỏi nhị thúc thúc đi!" Y đưa tay kéo mặt con riêng lại, vô cùng tục tĩu biến thái cầm cự xà vẫn còn mang bao cao su dí tới sát mặt con riêng, vẫy vẫy hai ba cái. Tỏ vẻ phất tay chào hỏi, động tác hạ lưu đến cùng cực.
"Van xin ông đừng như vậy, nhanh lấy ra chỗ khác…. ô ô…ba ba…baba.." Nhìn nhục bổng khổng lồ không giống người thường, Điền Vũ Mặc vừa thẹn vừa sợ chỉ muốn quay đầu đi chỗ khác tránh né nhưng y nắm chặt lấy cằm hắn. Hắn chỉ có thể cam phận nhìn cự vật dọa người kia mà nước mắt rơi lả chả.
"Em biết điều một chút hôn nó, tôi liền đem nó đi chỗ khác!" Y ác liệt ra lệnh. Y thật thích xem con riêng vừa thẹn vừa sợ. Bộ dáng khóc lóc cầu xin của con riêng thật phong tình, động lòng người không ai có thể sánh bằng, ngay cả nữ nhân cũng kém xa.
"Không…" Điền Vũ Mặc nghe vậy lập tức lắc đầu. Muốn hắn dùng miệng chạm vào chỗ ghê tởm đó, hắn sao có thể làm được. Hơn nữa phía trên vẫn còn mang bao cao su bẩn. Bao cao su ướt đẫm, bên ngoài còn dính chất dịch trắng đục kỳ quái. Nghĩ đến cự vật y cầm trên tay vừa mới đi ra khỏi "chỗ đó", bắt hắn ngậm lấy bao cao su dính đầy *** dịch bẩn thỉu, thà rằng giết hắn còn hơn.
"Không muốn? Ngại bẩn sao? Đứa nhỏ này thật bất hiếu. d*m thủy phía trên đều là của mẹ em. Em ngay cả đồ của mẹ mình mà cũng ngại bận, quả thật là đại nghịch bất đạo rồi!" Y cố ý đem cự vật dí sát lại gần con riêng hơn nữa, làm cho hắn thấy rõ chất *** thủy tục tĩu dính đầy trên bao cao su. "Nói cho em biết một bí mật, mẹ em mới vừa rồi thật sự là quá *** đãng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!