Cái gì? Nó là con riêng của vợ anh?" Thiệu viện trưởng nghe xong thiếu chút nữa ngất xỉu.
"Vâng!" Nghiêm Ký Hạo chờ đợi ăn một bạt tai. Việc làm của y thực làm cho trời đất căm giận, bị đánh cũng đáng đời!
"Anh…. anh cường bạo con riêng của vợ mình, anh có còn là con người không?" Thiệu viện trưởng toàn thân phát run, hoàn toàn không thể tin được đứa cháu vô cùng ưu tú, luôn làm ông kiêu ngạo thế nhưng lại đi cường bạo con riêng của vợ mình, làm ra chuyện không bằng cầm thú này.
Trước kia từng nghe qua vợ Ký Hạo còn có một đứa con riêng nữa nhưng chưa tận mắt nhìn thấy đứa bé kia. Thật không ngờ đứa bé kia lại là đứa bé song tính đáng thương hôm nay mình cứu chữa!
Ai! Ký Hạo đúng là điên rồi, thậm chí ngay cả con riêng của vợ mình mà cũng không buông tha….
"Thật xin lỗi, con biết sai rồi!" Nghiêm Kư Hạo cũng biết mình không phải là người, mình là một súc sinh. Y thật hi vọng bây giờ có người có thể đánh chết mình.
"Anh…anh thật là…. tôi hết biết phải làm sao với anh nữa rồi!" Thiệu viện trưởng day day huyệt thái dương, thật lâu sau mới tiêu hóa được sự thật khủng khiếp này, lo lắng hỏi: "vợ anh có biết chuyện này chưa?"
Nghiêm Ký Hạo lắc đầu. Tiểu Mặc bị thương nặng như vậy, trong khoảng thời gian ngắn tuyệt đối không thể xuất viện được. Y phải làm thế nào dấu diếm Điền Nhược Vân đây?
"Chuyện này ngàn vạn lần không thể để cho vợ anh biết. Nhất định phải dấu nhẹm chuyện này đi! Nếu để lộ chuyện này ra ngoài ánh sáng cho dù với thế lực của Nghiêm gia có thể cứu anh thoát khỏi ngồi tù nhưng cũng là chuyện quá chấn động. Anh và đứa nhỏ này sẽ bị phá hủy! Chuyện ở bệnh viện tôi sẽ xử lý tốt, anh không cần lo lắng!" Thiệu viện trưởng nói.
Mặc dù vô cùng hổ thẹn trước hành vi man rợ của Ký Hạo nhưng dù sao nó cũng là con trai duy nhất của bạn thân chí cốt của mình, đứa cháu thân yêu của mình. Đứa cháu mình tận mắt nhìn thấy nó lớn lên, vô luận thế nào thì mình cũng không thể khoanh tay đứng nhìn nó bị thân bại danh liệt, cả đời bị thế nhân phỉ nhổ…
"Cảm ơn Thiệu thúc thúc!" Nghiêm Ký Hạo cảm kích nhìn bằng hữu tốt nhất của phụ thân lúc sinh tiền (* chú thích: Thiệu thúc này là bạn thân của ba Nghiêm Ký Hạo, chú o phải thúc ruột. Ba NKH đã die)
"Ký Hạo, lần này tôi sẽ mở một mắt nhắm một mắt, không nói chuyện này cho bất kì ai. Nhưng tôi cảnh cáo anh, anh không được phép tổn thương tới hài tử đáng thương kia nữa. Nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho anh!" Thiệu viện trưởng uy hiếp nói.
Giúp Ký Hạo nói láo, không vì hài tử đáng thuơng kia chủ trì công đạo, trong lòng hắn cũng vô cùng áy náy. Nhưng hắn cũng không thể trơ mắt nhìn thấy cháu mình bị thân bại danh liệt, thậm chí phải ngồi tù.
"Con biết, con thề từ nay về sau nhất định sẽ không làm thế với Tiểu Mặc nữa. Con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho nó!" Nghiêm Ký Hạo giơ tay lên trời thề thốt, trong lòng tự nhủ, đời này kiếp này sẽ không bao giờ thương tổn Tiểu Mặc nếu không thì sẽ chết không tử tế….
"Hi vọng anh có thể nhớ kỹ lời anh nói hôm nay!" Thiệu viện trưởng thở dài.
Mặc dù Điền Vũ Mặc không nguy hiểm tới tánh mạng, Nghiêm Ký Hạo có thể thở phào nhẹ nhỏm nhưng y cũng chưa thể toàn bộ yên tâm, còn rất nhiều chuyện chờ y giải quyết! Trong đó, vấn đề quan trọng nhất chính là phải làm thế nào để giải thích với Điền Nhược Vân chuyện con riêng nằm bệnh viện. Lần này con riêng bị thương nghiêm trọng như thế, rất khó giấu diếm thê tử.
Đang lúc Nghiêm Ký Hạo trăn trở không biết phải làm thế nào để lừa gạt Điền Nhược Vân, gấp đến độ sứt đầu mẻ trán thì Điền Nhược Vân đột nhiên gọi điện thoại tới. Nói rằng chị họ của nàng bị tai nạn xe cộ rất nghiêm trọng, nàng phải lập tức chạy tới chăm sóc chị mình, ít nhất cũng phải mất một tháng. Nhờ y chăm sóc con trai giúp….
Nghiêm Ký Hạo nghe điện thoại xong như trút được gánh nặng, cảm ơn ông trời đã phù hộ. Điền Nhược Vân phải bay sang tỉnh khác chăm sóc chị họ bị tai nạn giao thông nên không thể nào biết chuyện con riêng bị thương được. Chờ nàng quay về thì con riêng hẳn cũng đã xuất viện. Cho nên nàng tuyệt đối sẽ không biết chuyện con mình từng bị trọng thương suýt chết nằm ở bệnh viện. Về phần con riêng thì không cần phải lo.
Với bản tính hiếu thuận của Tiểu Mặc, nhất định sẽ không nói cho Điền Nhược Vân biết chuyện này.
Giải quyết xong vấn đề Điền Nhược Vân, tâm tình Nghiêm Ký Hạo tốt hơn nhiều. Hiện tại chỉ cần chờ con riêng tỉnh lại là có thể hoàn toàn yên tâm...
Suốt một ngày một đêm, cơn sốt của Điền Vũ Mặc mới có dấu hiệu giảm xuống. Trong khoảng thời gian này, Nghiêm Ký Hạo vẫn chờ đợi trong phòng bệnh, không ăn không uống, canh giữ trước giường con riêng, nửa bước cũng không rời khỏi phòng bệnh. Bộ dáng lo lắng đau lòng của Nghiêm Ký Hạo làm cho người trong bệnh viện nhìn thấy không khỏi tán dương y là cha kế hiếm thấy nhất. So với cha ruột còn tốt hơn trăm ngàn lần! Có cha kế như vậy, Điền Vũ Mặc thật là hạnh phúc...
Nghe mọi người khen ngợi, Nghiêm Ký Hạo không biết nên vui hay buồn, càng thêm xấu hổ không chịu nổi. Nếu để mọi biết biết y chính là kẻ hại con riêng thành ra như vậy, không biết bọn họ sẽ nghĩ thế nào? Khẳng định không chỉ không còn khen y là cha kế tốt nữa mà còn có thể mắng y là đồ cầm thú, heo chó không bằng….
Điền Vũ Mặc đã hạ sốt nhưng qua tới ngày hôm sau mới tỉnh lại. Vừa mở mắt ra là đã nhìn thấy cha kế đứng trước giường, vẻ mặt mừng như điên….
"Tiểu Mặc. Thật tốt quá. Con rốt cuộc đã tỉnh!" Thấy con riêng rốt cục đã tỉnh lại, vẫn canh giữ trước giường, không ngừng cần khấn thần linh phù hộ, Nghiêm Ký Hạo kích động hét lớn, vô cùng cao hứng.
Da thịt tái nhợt, không huyết sắc, ánh mắt đờ đẫn khẽ lóe lên một cái, rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, một chút vui sướng cũng không có.
Cặp mắt trong suốt như lưu ly khẽ mở, nhìn lên trần nhà quét vôi trắng. Đứa bé khẽ mấp máy làn môi tái nhợt, khó khăn lắm mới nói ra được mấy chữ: "Ông…. không…. phải…ba…. tôi…"
Sắc mặt Nghiêm Ký Hạo sầm xuống, xấu hổ không chịu nổi, không nghĩ tới câu đầu tiên con riêng mở miệng ra nói lại là câu này…
Y cho là sau khi tỉnh lại con riêng sẽ vô cùng kích động, la khóc làm loạn. Nhưng không nghĩ tới con riêng cái gì cũng không làm, thậm chỉ ngay cả một câu trách cứ cũng không thèm nói, chỉ nói mỗi câu: "Ông không phải ba tôi!"
Câu nói đó của con riêng có sức nặng nghìn cân, so với việc mắng y ngàn câu, đánh y vạn cái càng làm cho y đau lòng thống khổ hơn!
Vẻ mặt áy náy nhìn thân hình gầy yếu, thương tích đầy người của con riêng, y chân thành nói xin lỗi: "Tiểu Mặc, thật xin lỗi! Là ba ba sai. Ba ba thề, sau này sẽ không bao giờ…đối với con như vậy nữa…."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!