Chương 24: (Vô Đề)

"Tốt! Cám ơn ba ba… Aha… Ba ba… côn th*t thật to, thật nóng… A a a… Nga Hmm… A… A… Ác ác…" Điền Vũ Mặc ra sức mở to miệng. Đồng thời gắng sức bú liếm hai côn th*t, còn lấy đầu lưỡi đánh vào khe hở của y. So với tiểu côn th*t của minh, hắn thật sự thích đại nhục bổng của y. Đại cự long nóng hổi vừa thô vừa cường tráng, uy vũ, làm cho hắn cảm giác thật an toàn. Nhất là đại cự long dính đầy chocolate, ngọt muốn chết.

Hương vị ngọt ngào của chocolate từ trong miệng tỏa ra, ngọt đến động lòng người, làm cho trái tim ngọt đến tan chảy. Trong lòng dâng lên một loại cảm giác kỳ quái không ngừng lan ra.

"Nhi tử ăn song gậy, ba ba cũng ăn song huyệt!" Nhìn vẻ mặt dục tiên dục tử của riêng, y lại nghĩ đến một việc siêu cấp tà ác. Đột nhiên rút đại nhục bổng ra, đứng dậy đi lên đỉnh đầu của Điền Vũ Mặc ngồi xổm xuống.

"Ba ba…" Điền Vũ Mặc lo lắng kêu lên, hắn còn chưa ăn đủ đại cự long của y!

"Tiểu *** phụ, đừng nóng vội! Ba ba sẽ lập tức cho em ăn đại nhục bổng o0o!" Y nhếch môi lên, lại đem đại nhục bổng bất cứ lúc nào sẽ phun trào nhét vào cái miệng nhỏ nhắn của con riêng. Cùng với tiểu gậy ngọc, hai đại nhục bổng thay phiên nhau đâm vào cái miệng anh đào. Y hưởng thụ cái miệng nhỏ nhắn, vô cùng khoái cảm của con riêng, cúi đầu bú liếm hai lỗ nhỏ ngứa đến cực hạn của con riêng, cố gắng muốn đem con riêng dẫn dắt đến cao trào.

"A… Ngô a… Hmm đó… Ba… Ba… Ngô… Thoải mái… Thật sự sảng khoái… Ba ba… Thật lợi hại… A… A a… A a… Ngô ừ…" Cái miệng nhỏ nhắn của Điền Vũ Mặc bị nhét chặt cứng, bị y đâm đến sắp thiếu dưỡng khí hết rồi, không có cách nào lớn tiếng rên rỉ như lúc trước nữa, chỉ có thể phát ra tiếng rên đứt quãng. Trước kia giúp y khẩu giao, cái miệng nhỏ nhắn vẫn còn rất đau nhưng hắn cố gắng nhịn cơn đau xuống, tiếp tục hầu hạ côn th*t của hai người.

Một là bởi vì bị hai côn th*t nhét vào mồm quá tục tĩu rồi, khoái cảm trong cơ thể càng ngày càng tăng vọt. Hai là bởi vì hắn không muốn làm cho cha kế mất hứng, chẳng biết tại sao chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của y trong lòng hắn cũng thật cao hứng. Giống như hận ý thường ngày đối với y hoàn toàn không tồn tại. Bị y bú liếm kích thích hai lỗ nhỏ, Điền Vũ Mặc vừa thống khổ vừa vui sướng vặn vẹo cơ thể, cao trào từng đợt rồi từng đợt làm cả người hắn trầm mê vào biển dục.

"Tao nhi tử, tiểu yêu tinh, ba ba bắn cho em!" Y bị cái miệng anh đào hút đến không chịu nổi, cũng không nhịn được làm hai túi thịt heo bỗng nhiên co thắt. Đại nhục bổng rung lên kịch liệt, sau đó bắn hết vào miệng nhỏ của con riêng.

"A a a… Ba ba, nhi tử cũng bắn… Ngô ngô…" Bị cha kế xuất tinh kích thích lại bị *** ngoạn một hồi lâu nên Điền Vũ Mặc cũng lập tức xuất tinh theo. Hai dòng dịch thể bắn thẳng vào miệng Điền Vũ Mặc. Lúc trước chỉ mỗi dịch thể của y hắn cũng ăn không hết, hiện tại là hai người cùng nhau bắn. Hắn không cách nào ăn nổi, sắp sặc chết rồi, ho đến nước mắt cũng chảy ra. Tinh dịch nuốt không hết chảy trào ra từ khóe miệng, dính cả lên mặt và cổ.

Chờ y bắn xong thì hắn chỉ còn có nửa cái mạng, cả người nồng nặc mùi dịch thể.

"Bảo bối, dịch thể của ba ba và của em, cái nào ăn ngon hơn?" Y cũng mệt thở hồng hộc, rút đại nhục bổng ra đặt lên mặt con riêng, vô lực dựa vào người con riêng hỏi. Thân thể cường tráng, dương cương ướt đẫm mồ hôi. Hôm nay thật sự quá điên cuồng, sau khi kết hôn đã lâu mình chưa chơi kịch liệt như vậy.

"A… Ba… Ba……ăn thật ngon…" Điền Vũ Mặc nghỉ một hồi lâu mới miễn cưỡng nói chuyện. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Thân thể hắn còn đỏ hơn hồi nãy, làn da xinh đẹp diễm hồng như máu, vừa mỹ vừa dọa người! Hoan ái kịch liệt như vậy cho dù là người trưởn thành cũng không chịu nổi huống chi thiếu niên như Điền Vũ Mặc, hơn nữa lại còn sốt cao. Điền Vũ Mặc cho tới bây giờ còn có thể sống nổi, không bị y chơi chết cũng là nhờ mới vừa nãy được cha kế cho uống thuốc hạ sốt.

Dược lực bắt đầu phát tác, cơn sốt cũng hạ xuống bớt, nếu không thì hắn đã sớm chết!

"Tiểu lẳng lơ! Còn muốn ăn nữa sao?" Y ngước mắt sủng nịch nhìn Điền Vũ Mặc, cười mắng, xấu xa hỏi. Y thật tà ác, cứu không nổi nữa rồi!

"… Đúng!" Điền Vũ Mặc thở gấp, gật đầu. Mặc dù trong thời gian ngắn bắn liên tiếp hai lần nhưng hai tiểu tao huyệt dưới hạ thể vẫn chưa được thỏa mãn. Bên trong hai tiểu tao huyệt còn chứa rất nhiều chocolate. Dược lực trong chocolate xuân dược vẫn chưa biến mất, hay là nói hắn vẫn còn là tù binh của xuân dược, đầy tớ của dục vọng. Hắn còn muốn được cha kế chơi, hắn…còn muốn được y chơi lỗ nhỏ….

"Tiểu *** phụ, em có phải muốn ba ba tinh tẫn nhân vong không? Chết trên người tiểu yêu tinh em? Mẹ kiếp, lão tử lại bị em câu dẫn, em nói phải làm sao đây? Em đúng là đứa con *** đãng!" Y bị mê hoặc kêu lên, phân thân héo rũ đã nhanh chóng cứng lên.

"Ngô… Kia…thế ba ba còn ngây người ra làm gì nữa…. còn không mau thao tao nhi tử…." Điền Vũ Mặc ngượng ngùng liếc mắt nhìn y. Cặp mắt hoa đào câu dẫn, ê lệ "mời gọi", bộ dáng kia thật là phong tình vạn chủng làm cho người ta thần hồn điên đảo. "Ba ba, lỗ nhỏ của nhi tử ngứa muốn chết. Chocolate làm Tiểu Mặc ngứa quá, ba ba nhanh dùng đại nhục bổng cứu Tiểu Mặc. Van người, ba ba tốt của tôi!" Điền Vũ Mặc sợ y không đáp ứng nên giọng nói so với lúc nãy lớn hơn một chút.

Hai tay đặt lên bả vai của y, nhẹ nhàng lay, khả ái nũng nịu nói. Thân thể và hai lỗ nhỏ giống như hoàn toàn tách biệt. Thân thể rõ ràng là đau muốn chết, toàn thân đau ê ẩm nhưng hết lần này đến lần khác hai lỗ nhỏ dưới hạ thể giống như không hề biết mệt mỏi, ngược lại càng ngày càng hưng phấn. Lớp chocolate dính chặt lên màng vách trong tiểu huyệt động, làm tan chảy cả thần kinh của hắn. Cảm giác nóng rực lan ra từ dòng chocolate, giống như ổ kiến lửa cắn xé hắn, làm cho đầu óc lẫn tâm can hắn điên cuồng khát vọng đại nhục bổng khổng lồ uy vũ của y. Cho dù đau hơn nữa cũng không quan tâm, chỉ cần đại nhục bổng có thể cắm vào trong thân thể của hắn, giết sạch đống sâu bọ đang bò lổm ngổm trong thân thể hắn, làm hắn không còn ngứa nữa là được rồi.

"Dâm phụ! Em thật đúng là *** phụ! Mẹ kiếp, nói, tiểu tiện nhân em có phải cố ý nói vậy hay không? Muốn câu dẫn ba ba! Em từ đầu tới cuối đều cố ý dụ dỗ ba ba, làm ba ba vì em mà phạm tội, vì em mà điên cuồng!" Y cảm thấy không gì trên đời có thể sánh được với vẻ mê người của con riêng, vì con riêng cho dù có bảo y chết, y cũng nguyện ý.

"Tốt! Tiểu yêu tinh, ba ba sẽ vì em mà chết, hôm này chúng ta cùng nhau chết!" Y một lần nữa lại hôn điên cuồng lên cái miệng nhỏ nhắn của con riêng, vừa cắn vừa mút đến chảy máu làm cái miệng đã sưng đến không thể sưng hơn được nữa.

"Ừ… Cùng chết, chúng ta cùng chết! Ba ba mau chơi tiểu "muội muội" của tôi. Tôi muốn làm người của ba ba … Ngô… Ba ba, mau chơi tôi…tôi muốn ba ba chiếm lấy tôi, cưỡng gian tôi… Ừ ngô… A…" Điền Vũ Mặc ra sức gật đầu, *** đãng đến cùng cực kêu lên. Chủ động mở rộng hai chân, nắm lấy đại hỏa long cọ cọ vào tiểu mật huyệt, dụ dỗ y. Nếu không phải hắn còn nhỏ như thế, người nào sẽ tin hôm qua hắn vừa mới bị phá trinh, đến nay vẫn còn là một nửa xử nam.

Không biết vì chocolate xuân dược của Long Cửu lợi hại hay tại vì hắn thiên tính *** đãng.

"Đclmm! Em không đợi kịp nữa à! Tiểu lẳng lơ, đứng lên! Hôm nay ba ba sẽ cho em thỏa ý nguyện, hung hăng cưỡng gian em, hiếp chết tiểu kỹ nữ lẳng lơ này!" Y kích động, nếu còn không tiến vào thì sẽ nổ tung mất. Y không lựa chọn tư thế mà chọn cách trực tiếp đâm thẳng tới tiểu mật huyệt của con riêng. Quỳ trên giường, kích động kéo con riêng lên, vuốt ve cặp mông hồng hồng.

Làm cho tiểu mật huyệt đối diện với đại nhục bổng vừa to vừa dài của mình, sau đó cầm đại nhục bổng lên, thẳng tiến tới…

"A a a a a a ──" lỗ nhỏ bị đại hỏa long xỏ xuyên qua. Màng trinh mỏng manh cuối cùng cũng bị phân thân của cha kế chọc thủng, dòng máu đỏ từ mật huyệt từ từ chảy ra. Bị đâm vào chớp nhoáng, Điền Vũ Mặc đau đến sắp ngất đi. Hắn không nghĩ lại có thể đau như vậy, so với hậu huyệt lần đầu bi khai bao còn đau hơn. Thể xác và linh hồn đều bị phân thân của y xé nát.

Hắn cảm thấy mình sắp chết, bị côn th*t của y đâm chết!

"Tiểu Mặc, ba ba cuối cùng cũng đã tiến vào tiểu mật huyệt của em. Ba ba cuối cùng cũng hoàn toàn có được em!" Y ôm lấy thân thể đau đến phát run của con riêng, cảm động cực kỳ, hốc mắt cũng hơi ươn ướt. dương v*t truyền đến cảm giác vừa chặt vừa đau, điều này nói cho y biết cuối cùng thì mình cũng đã tiến vào tiểu huyệt động của con riêng. Đợi lâu như thế cuối cùng cũng chiếm được hai lỗ nhỏ của con riêng. Y không phải đang nằm mơ!

Có trời biết, y đã chờ đợi thời khắc này bao lâu rồi!

"Đau a… Ba ba, tôi đau…muốn chết…van xin ba ba mau…mau đi ra…. cầu xin ba ba đi ra….. tôi đau quá…aaa…" Dục hỏa nhanh chóng bị cơn đau thay thế, Điền Vũ Mặc nửa ngồi trên người cha kế, đau đến mức bấu chặt lấy bả vai của y. Thân thể yếu ớt đau đến toàn thân đều là mồ hôi, thống khổ run rẩy. Đau đến mức ngay cả nói cũng sắp nói không ra hơi rồi. Vì tao huyệt của hắn thật sự quá nhỏ, đại nhục bổng của y chỉ mới đâm xuyên qua màng trinh, tiến vào mới có một chút mà đã làm hắn đau đến sắp tắt thở.

Bởi vì là người song tính nên hoa huy*t phía trước của Điền Vũ Mặc vốn nhỏ hơn so với người bình thường rất nhiều. Huống chi hắn chỉ mới mười ba tuổi, thân thể căn bản vẫn chưa phát dục hoàn toàn. Tiểu mật huyệt phía trước bởi vì bị màng trinh ngăn cản nên trước khi hai người giao hoan, y cùng lắm chỉ là dùng đầu lưỡi liếm liếm bên ngoài. Ngay cả dùng ngón tay cũng chỉ nhẹ nhàng ma sát phía ngoài. Hiện tại đột nhiên bị đại côn th*t siêu cấp khổng lồ cắm vào, tiểu bí huyệt mong manh, kiều kiều sao có thể chịu được. Điền Vũ Mặc tất nhiên so với chết còn khó chịu hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!