Chương 2: (Vô Đề)

Nửa đêm đang ngủ đột nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ kỳ quái. Điền Vũ Mặc mở mắt cẩn thận lắng nghe. Thanh âm kỳ quái hình như từ phòng Nghiêm Ký Hạo truyền đến.

"A a a…chồng yêu, nhẹ một chút…. hừ.. ngô, anh muốn giết em….a.a…" Giọng phụ nữ quen thuộc, chói tai, càng lúc càng lớn, dường như gặp phải chuyện gì vui sướng, kích động lắm.

Nghe thấy tiếng rên *** tục kia, lúc đầu Điền Vũ Mặc hơi sửng sốt, nhưng ngay sau đó sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Hắn nhận ra thanh âm kia, đó là giọng của mẹ hắn, Điền Nhược Vân. Nàng rõ ràng đang làm chuyện gì đó hưng phấn lắm nên mới có thể phát ra thanh âm như vậy. Mẹ đang cùng tên ma quỷ kia….

"Ừ hừ… A ngô… chồng yêu, anh thật lợi hại. Muốn làm ta chết a…. aaa…rất thoải mái…. aaa. Chồng yêu, phân thân của anh ghê gớm thật, làm em…. không cần…. aaa, chồng yêu, nhanh nhanh một chút nữa…. aaaa"

Thanh âm cách vách càng lúc càng *** đãng làm người ta đỏ mặt. Cho thấy đối phương là có bao nhiêu sảng khoái. Điền Vũ Mặc nghe được mà mặt đỏ bừng. Hắn không muốn nghe nữa, kéo chăn trùm kín đầu. Không muốn nghe thanh âm *** đãng giống như tiếng rên của diễn viên AV. Nếu không phải chính tai nghe được, đánh chết hắn cũng không tin tiếng rên đáng xấu hổ kia phát ra từ miệng người mẹ đoan trang hiền lành của hắn. Cũng tại tên ma quỷ kia biến mẹ hắn thành ra như vậy.

Y quả thật là ma quỷ!

"A ừ… anh thật mạnh mẽ, thật lớn…. aaa…em thích bị anh thao…aaa…. em van xin anh dùng lực, ra sức thao…. em …. aaaa.."

Mặc dù Điền Vũ Mặc không muốn nghe, nhưng âm thanh rên rỉ của mẹ yêu hoàn toàn lọt vào lỗ tai hắn, không sót một chữ. Cho dù hắn lấy tay bịt tai lại, nhưng vẫn không có biện pháp ngăn chặn tiếng rên rỉ *** đãng chạy vào óc hắn.

"YAA.A.A.. Nha nha… chồng yêu, tha cho em đi! Van xin anh đừng chơi em như thế…. em không muốn….. aaaa…. em bị anh thao sắp hôn mê….a…. đừng….."

Cuối cùng cũng xong, Điền Vũ Mặc sắp bị ép đến điên rồi. Cách vách đột nhiên truyền đến một tràng âm thanh kêu rên thảm thiết, nhưng ngay sau đó tiếng rên phong tao liền im bặt.

Điền Vũ Mặc lập tức vén chăn lên ngồi dậy, vẻ mặt lo lắng. Mẹ kêu thật là thảm, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?

Điền Vũ Mặc vô cùng lo cho mẹ, muốn chạy qua phòng bên xem mẹ thế nào rồi nhưng lại sợ không dám đi. Bởi vì tên ma quỷ kia đang ở cách vách, nhưng hắn lại sợ mẹ gặp chuyện không may!

Điền Vũ Mặc cẩn thận lắng nghe trong chốc lát nhưng vẫn không thấy tiếng mẹ vang lên, cũng không nghe thấy tiếng của y. Trong lòng càng thêm lo lắng. Xem ra mẹ thật sự xảy ra chuyện, không biết đồ biến thái ma quỷ kia đã làm chuyện kinh khủng gì với mẹ!

Do dự trong chốc lát, lo cho sự an nguy của mẹ rốt cuộc cũng thắng thế. Điền Vũ Mặc quyết định đi qua phòng bên cạnh len lén nhìn xem. Hắn nhẹ nhàng mở cửa sổ bò ra ngoài. Hai gian phòng ngủ có chung một sân thượng, nhẹ nhàng bước qua sân thượng trước phòng ngủ Nghiêm Ký Hạo. Thật là may mắn, cửa sổ mở!

Điền Vũ Mặc lặng lẽ đứng bên cửa sổ, hé đầu vào nhìn. Nụ cười nhất thời biến sắc, chỉ thấy Điền Nhược Vân *** mỹ ngã xuống giường, cả người trần truồng hai chân giang ra. Trên người đầy ô dịch màu trắng, hai mắt nhắm nghiền, giữa hai chân chảy ra một lượng lớn *** thủy. Thì ra là bị thao đến hôn mê, bộ dáng *** đãng cực kỳ. Mà thủ phạm làm Điền Nhược Vân hôn mê đang ngồi bên cạnh nàng nhàn nhã hút thuốc, cả người cũng trần truồng. Vẻ mặt vui vẻ!

Phát hiện mẹ không có chuyện gì, chẳng qua chỉ là tạm thời ngất xỉu mà thôi. Điền Vũ Mặc thở phào nhẹ nhỏm, yên tâm. Ngay sau đó liền chán ghét muốn xoay người rời đi, không khí *** tục, không sạch sẽ trong phòng làm hắn muốn ói.

"Tiểu Mặc, đến rồi sao không vào ngồi một chút?" Điền Vũ Mặc mới vừa nhấc chân, xoay người rời đi, trong phòng vang lên một giọng nói trầm thấp, dễ nghe.

Điền Vũ Mặc lập tức cứng người lại. Nguy rồi, bị y phát hiện!

"Tiểu Mặc, con nửa đêm không ngủ, núp ngoài cửa sổ làm gì đó?" Điền Vũ Mặc đang định chạy trốn. Mới vừa nãy rõ ràng y vẫn còn ngồi trên giường, không biết lúc nào đã tới phía trước cửa sổ, bắt lấy tay hắn cười nói.

"Buông! Ông muốn làm gì?" Điền Vũ Mặc lập tức kinh hoảng giằng ra, nhưng lần này không…. may mắn như hồi nãy nữa. Hắn làm sao cũng không thoát khỏi tay y, tay y giống như gọng kìm sắt kẹp chặt lấy tay hắn. Làm cho hắn muốn trốn cũng trốn không thoát.

"Thúc thúc phải hỏi con muốn làm gì mới đúng chứ! Đứa trẻ hư này, ban đêm không ngủ lại trốn bên ngoài rình xem cha mẹ ân ái. Con nói thúc thúc phải làm sao trừng phạt con đây!" Y hé miệng lộ ra hàm rắng trắng bóng. Không có vẻ ôn nhu, nho nhã giống ban ngày, trên gương mặt anh tuấn lúc này là vẻ tà ác.

"Tôi không hiểu ông muốn nói gì. Nhanh buông tay ra!" Điền Vũ Mặc sợ đến phát khóc. Đây mới là bộ dạng chân chính của y. Vẻ ngoài là một người ôn hòa, khiêm tốn, nhưng trên thực tế, từ tận trong xương tủy là mười phần ma quỷ. Y là cầm thú hèn hạ, tà ác, biến thái, vô sỉ nhất thế giới!

"Tiểu phiến tử, còn giả bộ ngu. Muốn tôi ở trước mặt mẹ em trừng phạt em sao?" Y cười tà, không thèm để ý con riêng đang giãy dụa. Đem hắn kéo vào lòng, thấp giọng khẽ cười nói. Từng câu từng chữ đều tràn ngập hơi thở uy hiếp.

"Đừng, đừng, van cầu ông đừng làm vậy! Van cầu ông bỏ qua cho tôi đi!" Nghe vậy, Điền Vũ Mặc nhớ tới mẹ còn nằm trong phòng. Vội vàng nức nở nhỏ giọng cầu xin nói. Hắn tuyệt không thể để cho mẹ biết người đàn ông của nàng đang trần truồng vuốt ve hắn. Hành động hèn mọn, vô sỉ đùa giỡn hắn.

"Van xin tôi không làm gì, không nên ở trước mặt mẹ em cởi hết y phục của em hay là không nên ở trước mặt mẹ em vuốt ve thân thể *** đãng mê người của em. Hay là không nên ở trước mặt mẹ em ngắm nhìn hạ thể kỳ lạ của em, liếm hai lỗ nhỏ khả ái kia của em?" Thấy nét mặt sợ hãi của Điền Vũ Mặc, y cười càng tà ác hơn. Tiếp tục nói những lời hạ lưu, biến thái uy hiếp Điền Vũ Mặc. Tay phối hợp với những lời *** tục khó nghe vuốt ve đùa bỡn thân thể Điền Vũ Mặc.

Mặc dù có áo ngủ ngăn lại nhưng thân thể dị thường nhạy cảm run lên.

"Đừng! Van xin ông ngàn vạn lần đừng làm thế! Van xin ông ngàn vạn lần đừng làm thế!" Điền Vũ Mặc kích động lắc đầu, mắt khóc sưng húp lên. Đôi mắt đẹp ngập nước đáng thương động lòng người không có ngôn từ nào có thể diễn tả. Lời của y gợi lên kí ức mà Điền Vũ Mặc liều mạng muốn quên đi, đoạn kí ức đen tối hãm sâu trong trí nhớ hắn. Đó là đoạn kí ức tội ác, làm cho hắn hận không thể xóa sạch nó.

"Vậy phải xem thái độ của em thế nào! Em biết không mấy ngày qua tôi cứ tưởng em đã chết xó đâu rồi. Tôi vô cùng tưởng nhớ đôi môi ngọt ngào, thân thể mê người của em, còn có hai mê động thần kỳ kia nữa…."

"Câm miệng! Không được phép nói nữa. Ông câm mồm cho tôi! Ông không phải là người, ông là ma quỷ!" Điền Vũ Mặc không muốn nghe nữa, cắt đứt lời nói tục tĩu của y. Hai nắm tay oán tay loạn đấm vào ***g ngực kiên cồ trần truồng của y.

"Không sai, tôi chính là ma quỷ! Nhưng em không phải thích chết tên ma quỷ biến thái, hạ lưu này đùa bỡn em sao!" Y xem thường, bắt lấy bàn tay nhỏ bé đánh loạn của con riêng, lộ ra hàm răng trắng bóng, cười *** nói. Ánh trăng chiếu xuống nhìn y tựa như ác ma không cánh ở dưới địa ngục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!