Chương 14: (Vô Đề)

Điền Vũ Mặc ngủ thẳng một giấc tới tối rồi mới tỉnh lại, nhìn bên ngoài đèn đường rực rỡ, trong phòng ánh sáng mờ mờ. Mà Nghiêm Ký Hạo không biết từ lúc nào đã ngồi bên cạnh hắn, đang cười híp mắt nhìn hắn.

Đột nhiên thấy Nghiêm Ký Hạo, Điền Vũ Mặc sợ hết hồn, Nghiêm Ký Hạo ôn nhu mỉm cười: "Tỉnh rồi hả! Ngủ có ngon không?"

Điền Vũ Mặc ngẩn người nhìn y, sửng sốt trong chốc lát mới lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng gật đầu một cái. Bộ dạng vừa rồi của mình nhất định rất ngốc, nhưng mới mở mắt ra đột nhiên thấy y. Hắn không bị hù chết mới lạ!

Y muốn đưa tay ra sờ đầu con riêng nhưng lập tức bị hắn tránh né. Trong mắt y hiện lên vẻ thất vọng, bất đắc dĩ cười nói: "Chớ khẩn trương, tôi chỉ muốn hỏi em có đói hay không thôi."

Điền Vũ Mặc vừa định mở miệng, y đã giành nói trước: "Không cần hỏi cũng biết, cả ngày nay em không ăn gì, nhất định đã đói lắm rồi! Tôi lập tức kêu đầu bếp chuẩn bị vài món Pháp ngon nhất của nhà hàng đến cho em thưởng thức!" Y biết con riêng tính tình bướng bỉnh, nếu chờ hắn trả lời, hắn nhất định sẽ lắc đầu nói không đói bụng.

Điền Vũ Mặc muốn cự tuyệt, nhưng y đã gọi điện căn dặn đầu bếp mất rồi! Ðiền Vũ Mặc chỉ có thể mím môi. Vừa cho roi lại vừa cho đường sao? Hắn mới không cần ăn thứ đồ này nọ của y, vô luận y đối với mình tốt cỡ nào, ngụy trang ôn nhu đến đâu đi chăng nữa hắn cũng sẽ không mắc lừa. Hắn vĩnh viễn sẽ không quên đằng sau khuôn mặt ôn nhu, tươi cười kia thật ra là ẩn giấu một bộ mặt ma quỷ, *** tà, tàn bạo.

Nhận được điện thoại của đại lão bản*, đầu bếp Pháp vội vàng phát huy hai trăm phần trăm tài nấu nướng. Hi vọng đại lão bản ăn xong có thể hài lòng tăng lương cho mình. Hắn cũng biết phần ăn này không phải là chuẩn bị cho Nghiêm Ký Hạo. Nhưng chỉ cần Điền Vũ Mặc nói ăn ngon, so với Nghiêm Ký Hạo càng hữu dụng hơn, mình càng có cơ hội được tăng lương (*= ông chủ lớn)

Món gan ngỗng vỗ béo** rất nhanh liền được mang lên, Nghiêm Ký Hạo cầm khay bạc tinh xảo muốn đút con riêng ăn, tuy nhiên lại bị con riêng cự tuyệt (**: món gan ngỗng vỗ béo tên tiếng pháp gọi là foie gras)

"Tiểu Mặc, không muốn ba ba đút con sao!" Mặc dù mọi chuyện diễn ra trong dự liệu nhưng Nghiêm Ký Hạo không nhịn được, vẻ mặt đưa đám, cố gắng mỉm cười khẩn cầu. Y thật muốn đối tốt hơn với đứa nhỏ này một chút, yêu thương hắn, sủng nịch hắn, nhưng đứa nhỏ này vẫn không chịu cho y cơ hội!

"Tôi có tay, tự ăn được!" Điền Vũ Mặc kiên quyết lắc đầu. Hắn không còn là con nít nữa, sao có thể để cho người ta đút cơ chứ. Thật quá mất mặt! Hơn nữa cho dù chết cũng không để tên ác ma kia đút mình ăn. Thật kinh tởm muốn chết, hơn nữa…. lại rất mập mờ!

"Em có sức tự ăn một mình sao?" Nghiêm Ký Hạo không chịu từ bỏ.

Điền Vũ Mặc không nói gì, chỉ trực tiếp đoạt lấy khay bạc trong tay y. May mắn thuốc của y rất hữu dụng, thân thể hắn đã khá hơn rất nhiều, tay đã có thể động được.

Điền Vũ Mặc nhìn mùi thơm ngào ngạt bốc lên từ món gan ngỗng. Cả ngày chưa ăn gì, tay chân bủn rủn, bụng kêu ọt ọt.

Nghe bụng Điền Vũ Mặc biểu tình, Nghiêm Ký Hạo lập tức cười ha ha, một chút mặt mũi cũng không chừa cho con riêng.

"Tôi không ăn!" Điền Vũ Mặc mắc cở, mặt đỏ bừng, thẹn quá hóa giận, đem cái mâm trả lại cho y.

"Thật xin lỗi! Nhanh ăn đi! Tôi đảm bảo không bao giờ…. cười em nữa!" Y vội vàng nói xin lỗi, ngoài miệng mặc dù nói không cười, nhưng trong mắt chứa đầy ý cười.

"Tôi nói không ăn là không ăn!" Điền Vũ Mặc quật cường lắc đầu, hắn thà chết đói cũng không thèm ăn đồ ăn của y, lại còn bị y cười.

"Tại sao? Em không phải đói bụng sao! Tôi thật sẽ không cười em nữa, tôi thề! Em ăn nhanh đi! Cẩn thận kẻo gan ngỗng bị lạnh sẽ không ngon nữa!" Y cau mày, đứa nhỏ này thật không dễ chọc mà, mới vậy mà đã giận rồi! Nhưng vẻ mặt tức giận của hắn thật đáng yêu, làm người ta muốn hôn một cái quá. Nhưng hiện tại không phải dịp tốt, nếu không hắn lại giận, đến lúc đó càng không chịu ăn nữa! Mặc dù rất muốn trêu chọc hắn, muốn thấy vẻ mặt tức giận của hắn nhưng mình cũng không muốn Tiểu Mặc chết đói!

Điền Vũ Mặc nhìn vẻ mặt thề son sắt của y, lại nhìn món gan ngỗng mê người trong tay y. Bàn tay trong chăn sờ sờ lên bụng, do dự một hồi rồi sau đó vươn tay ra đón lấy khay bạc trong tay y.

Điền Vũ Mặc thật sự quá đói rồi, nhìn món gan ngỗng vỗ béo bốc khói nghi ngút trong tay y, hắn thật sự không có cách nào kháng cự. Vốn định thà chết đói cũng không thèm ăn, nhưng món ngon bày ra trước mặt rất nhanh liền làm ý chí của hắn biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi đâu. Hắn biết mình thật tệ, một chút cốt khí cũng không có. Nhưng hắn rất rất đói! Buổi sáng đã không ăn điểm tâm, lại còn bị y dày vò không nhân tính, cơm trưa cũng chưa ăn. Hiện tại hắn thật đói sắp chết rồi!

Điền Vũ Mặc cắt miếng gan ngỗng ra, đút vào miệng. Lập tức hai mắt tỏa sáng, ăn thật ngon! Thật sự là quá ngon! Hắn từ bé tới giờ chưa từng ăn qua món nào ngon đến như thế!

"Ăn ngon không? Thế thì ăn nhiều một chút! Ăn xong còn có món tráng miệng ngọt! Món tráng miệng của quán tôi cũng rất nổi tiếng. Tôi đã cho người chuẩn bị, chờ em ăn xong sẽ lập tức bưng lên!" Nghiêm Ký Hạo mỉm cười ôn nhu, đáy mắt tràn ngập cưng chiều, tỉ mỉ giúp con riêng cắt nhỏ miếng gan ngỗng ra để con riêng dễ dàng hưởng thụ.

Điền Vũ Mặc gật đầu, bị thức ăn ngon mê hoặc tạm thời quên hết oán hận với y. Mùi vị ngọt lịm của gan ngỗng tan chảy trong miệng. Bởi vì ăn quá nhanh nên trên miệng cũng dính tèm lem.

Thấy tướng ăn khả ái của con riêng, nụ cười trên mặt y càng lúc càng đậm, thiếu chút nữa không nhịn được cười lớn tiếng. Nhưng sợ lần này chọc giận con riêng, làm hắn tức giận không ăn nữa thì khổ. Y vẫn là cố gắng nhẫn nhịn.

"Ăn chậm một chút, không ai tranh với em đâu. Nhìn em kìa, miệng dính tèm lem!" Y lấy khăn tay ra, trìu mến lau miệng cho con riêng.

"Không cần! Tôi tự mình lau!" Điền Vũ Mặc lúc này mới để ý miệng mình dính đầy nước sốt, vô cùng xấu hổ vội vàng giựt khăn tay trong tay y lau sạch sẽ. Nhìn vẻ mặt cười cười của y làm hắn hận không thể lập tức tìm một cái động chui vào.

"Em thật đáng yêu!" Y thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, kìm lòng không đậu liền chồm lên ôm hắn, cúi xuống hôn lên đôi môi ngọt ngào của hắn.

"Ngô… Ngô ngô… Buông!" Điền Vũ Mặc sửng sốt, nhưng rất nhanh liền lấy lại tinh thần. Dùng sức đẩy y ra, tức giận trừng y một cái: "Ông làm gì vậy?" Y thật không hổ danh là cầm thú, làm mình một chút cũng không thể buông lỏng. Mình thật sơ ý quá, dễ dàng bị món ngon hấp dẫn để một lần nữa rơi vào bẫy rập của y!

"Thật xin lỗi! Bởi vì em quá khả ái, quá mê người làm tôi kìm lòng không đặng!" Nhìn khuôn mặt ảo não của con riêng, y mỉm cười bất đắc dĩ. Ai, nguy rồi! Y không khống chế được bản thân, hôn tiểu yêu tinh động lòng người này. Làm tiểu bảo bối khả ái tức giận!

"Tôi không ăn nữa! Tôi phải về!" Điền Vũ Mặc quả nhiên thẹn quá hóa giận, cắn môi, tức giận đặt mâm lên bàn. Hoàn toàn quên mất vết thương trên người, kéo chăn muốn bước xuống giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!