"Em im lặng một chút cho tôi! Tôi chưa ăn em mà, em kêu lớn như vậy làm gì!" Y chịu không được mắng to, đặt hắn lên giường, động tác vô cùng dịu dàng giống như Điền Vũ Mặc là búp bê thủy tinh dễ vỡ, sợ chỉ hơi dùng sức thì sẽ làm đau hắn.
Điền Vũ Mặc cắn môi, quật cường nghiêng đầu sang chỗ khác, không muốn nhìn Nghiêm Ký Hạo.
Nghiêm Ký Hạo lần này không phát hỏa hay nổi giận mắng hắn. Nhìn hắn thương tích đầy mình, nhíu mày, từ trong túi lấy ra một lọ thuốc mỡ màu trắng xức lên vết thương xanh xanh tím tím của hắn.
Điền Vũ Mặc muốn cự tuyệt, nhưng y uy hiếp trước nói: "Nếu như em dám lộn xộn, đừng trách tôi sau khi về nhà sẽ không khách khí với mẹ em!" Y biết rõ chỉ có như vậy mới có thể làm con riêng cứng đầu nghe lời một chút.
Quả nhiên khi Điền Vũ Mặc nghe vậy, lập tức ngừng giãy dụa, oán hận, biết điều một chút để cho y thoa thuốc. Tên ác ma hạ lưu vô sĩ này chỉ biết lấy mẹ ra để uy hiếp hắn. Trên đời này tuyệt đối không có ai có thể làm cho hắn chán ghét, kinh tởm và căm hận hơn y!
Mặc dù động tác của y vô cùng dịu dàng, mềm mại giống như lông vũ nhưng Điền Vũ Mặc bị thương thật sự quá nặng, dù nhẹ nhàng cách mấy cũng làm hắn đau. Điền Vũ Mặc đau đến cắn chặt môi. Y biết hắn rất đau nên động tác càng nhẹ nhàng hơn. Dịu dàng lau vết thương, vừa thoa thuốc vừa ôn nhu thổi thổi giúp hắn xoa dịu đau đớn.
Điền Vũ Mặc thấy y dịu dàng với mình trong lòng khẽ động nhưng nghĩ đến việc y đã làm với mình. Mình biến thành thế này cũng đều do y hại, hận ý đối với y càng ngập tràn.
Y lau kĩ lưỡng, giúp Điền Vũ Mặc xử lý các vết thương trên người. Hiện tại chỉ còn vết thương nặng nhất nơi cúc huyệt. Tiểu huyệt bị thương nghiêm trọng làm tay chơi già đời như y nhìn thấy cũng phải hút một ngụm lãnh khí. Lỗ nhỏ của con riêng so với lúc nãy mình rời đi còn nghiêm trọng hơn, khẳng định liên quan đến chuyện hắn bò dậy nên làm vết thương chuyển biến xấu hơn. Tiểu huyệt sưng to giống như tiểu đào tử, nếu không nhanh điều trị rõ ràng sẽ lập tức sinh mủ.
Vốn muốn đưa Điền Vũ Mặc tới bệnh viện, cho bác sĩ chuyên nghiệp trị liệu nhưng nghĩ đến thân thể đặc thù của Điền Vũ Mặc nên không có cách nào đi bệnh viện. Mặc dù cũng có thể gọi bác sĩ gia đình tới kiểm tra nhưng y không muốn ai khác ngoài mình nhìn thấy thân thể của Điền Vũ Mặc
"Mở chân ra để tôi giúp em bôi thuốc vào tiểu cúc. Có thể sẽ rất đau, em ráng chịu một chút!" Y nói với Điền Vũ Mặc, y không dám mạnh tay kéo chân Điền Vũ Mặc ra, sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến vết thương của hắn.
"Nơi đó không cần ông chạm tới! Mời ra ngoài giùm, tôi mệt rồi, muốn ngủ!" Điền Vũ Mặc không chút nghĩ ngợi lập tức lắc đầu cự tuyệt. Hắn không bao giờ …muốn y đụng tới nơi tư mật ấy một lần nữa. Mới vừa rồi để cho y thoa thuốc đã là cực hạn lắm rồi. Nhưng chỗ kia hắn thật sự không cách nào chịu được y chạm vào. Điều này sẽ càng khơi gợi thêm ký ức đen tối mà hắn đang cố quên!
"Đừng bướng bỉnh nữa! Em không thấy tiểu cúc của mình bị thương nghiêm trọng đến thế này sao? Nếu không nhanh thoa thuốc, chỗ đó nhất định sẽ phế bỏ!" Y nhíu mày, bất đắc dĩ mắng. Đứa nhỏ này, lúc này là lúc nào rồi mà còn giỡ tính trẻ con ra.
"Đó là chuyện của tôi, không cần ông lo! Mời ra ngoài nhanh đi, tôi thật muốn ngủ!" Điền Ngữ Mặc kiên quyết lắc đầu. Trong lòng khinh thường thầm mắng, y thật không biết xấu hổ, là ai làm chỗ ấy của hắn thành ra như vậy. Hiện tại cần gì phải mèo khóc chuột, giả từ bi! Hắn ước gì chỗ đó của mình có thể bị hủy, như vậy y sẽ không còn đụng tới hắn nữa, sẽ không còn ai cường bạo hắn nữa!
"Tiểu Mặc, đừng nháo nữa! Nghe lời một chút, để ba ba bôi thuốc vào huyệt khẩu nhỏ của con, xức thuốc xong con sẽ cảm thấy thoải mái. Chẳng lẽ hiện tại con không cảm thấy đau sao?" Y dụ dỗ nói. Từ khi sinh ra đến giờ y chưa từng nhẫn nại với ai đến thế, ngay cả lão mẫu thân sắp bước sang tuổi sáu mươi cũng vậy. Y cũng chưa từng đối với ai ôn nhu như thế! Đứa nhỏ này thật là tiểu khắc tinh của mình mà! Ai, thật không có biện pháp a.
Ai biểu mình thương hắn như vậy làm chi!
"Tôi thà đau đến chết cũng không muốn ông đụng vào tôi!" Điền Vũ Mặc nhịn không được rống lên. Thấy y làm bộ như rất quan tâm, đau xót hắn, hắn thật nhịn không được muốn xé nát cái mặt nạ ôn nhu giả tạo của y ra. Tố cáo tội ác của y, chỉ trích y vô sỉ. Mặc dù hắn biết làm như vậy đối với mình cũng không có lợi, biết chọc giận y sẽ khiến mình ăn nhiều trái đắng hơn.
Nhưng hắn không khống chế được nỗi thống khổ trong lòng, nhìn thấy bản mặt của y làm hắn sắp phát điên mất rồi.
"Chẳng nhẽ ba ba làm con chán ghét đến vậy sao!" Y thiếu chút nữa bị hắn chọc giận nhưng y nhịn. Y thở dài một tiếng, nâng cằm con riêng lên để hắn nhìn thẳng vào mặt mình, tâm tình phức tạp hỏi. Giọng nói ẩn chứa bất đắc dĩ và thống khổ. Y không dùng câu nghi vấn mà dùng câu khẳng định. Y cũng biết hiện tại con riêng đang rất khổ sở!
"Đúng!" Điền Vũ Mặc chần chờ một chút, sau đó lớn mật gật đầu. Nếu y hỏi, hắn sẽ nói cho y biết mình có bao nhiêu chán ghét, bao nhiêu căm hận y. Mặc dù hậu quả rất có thể sẽ bị y tàn bạo đánh đến chết.
"Tại sao? Bởi vì chuyện buổi sáng?" Y thở dài một tiếng.
"Đúng!"
"Ba ba yêu con! Cho nên ba ba muốn có được con, mới làm loại chuyện đó với cón" Y quyết định nhân dịp này hảo hảo trò chuyện với con riêng. Mặc dù y đã biểu lộ với hắn rất nhiều lần rồi nhưng thật giống như con riêng không tin mình, hoàn toàn không để tâm ý của mình vào lòng.
Thật ra sau khi cơn kích tình qua đi, nhìn Điền Vũ Mặc cả người đầy thương tích, khuôn mặt đẫm nước mắt. Y thật ra rất hối hận. Nếu không phải vì chuyện chocolate làm y quá giận dữ, dẫn đến việc nhất thời kích động cường bạo con riêng. Vốn là y chuẩn bị chờ con riêng lớn hơn một chút, đợi thân thể lẫn tâm hồn hắn hoàn toàn trưởng thành, có thể tiếp nhận tình cảm của mình; sau đó mình mới đoạt lấy hắn. Hôm nay y đã phá hỏng hết mọi chuyện rồi, làm con riêng càng thêm căm hận mình, bài xích mình!
Nhìn thái độ của con riêng như vậy, mọi chuyện so với y tưởng tượng còn tồi tệ hơn!
"Ông là cha kế của tôi! Là chồng của mẹ tôi!" Điền Vũ Mặc giống như trước đây không chút do dự lắc đầu, hoàn toàn cự tuyệt tình cảm của y.
"Bởi vì nguyên nhân này sao? Nếu là vậy thì tôi sẽ lập tức ly hôn với mẹ em!" Y kích động nói, trong lòng thầm rủa một tiếng. Ban đầu để dễ dàng tiếp cận Điền Vũ Mặc, cho nên mới kết hôn với Điền Nhược Vân nhưng cũng không ngờ tới hôn nhân với Điền Nhược Vân lại trở thành chướng ngại cho mối quan hệ giữa y và Điền Vũ Mặc. Thật là tự lấy đá đập chân mình.
Tự mình hại mình!
"Không được!" Điền Vũ Mặc vội vàng lắc đầu, lớn tiếng kêu lên. Mặc dù y không có tình cảm gì với mẹ nhưng hắn biết mẹ yêu người đàn ông trước mặt này nhiều đến cỡ nào. Y là ánh sáng le lói trong cuộc đời tăm tối của mẹ, nếu y ly hôn với mẹ, mẹ nhất định sẽ rơi vào vực sâu vạn trượng, tuyệt vọng không lối thoát. Nói không chừng còn có thể tự sát, hắn tuyệt đối sẽ không để loại chuyện này phát sinh!
"Vậy rốt cuộc em muốn tôi phải làm thế nào? Tôi và mẹ em ly hôn, em không đồng ý! Tôi không ly hôn với mẹ em, em lại lấy quan hệ cha con ra để cự tuyệt tôi! Tiểu Mặc, em có biết không, em như vậy làm tôi rất buồn, rất thống khổ!" Y vô lực nói, vẻ mặt như đưa đám. Y thật sự càng ngày càng hối hận, lúc đầu tại sao mình lại không nghĩ biện pháp nào khác tiếp cận Tiểu Mặc, mà lại nghĩ ra cách này. Bây giờ thì tốt rồi, tự mua dây buộc mình. Thật đáng đời mà!
Điền Vũ Mặc giận đến nghiến răng, nghiến lợi. Y nói vậy là có ý gì? Thật giống như hết thảy đều là sai lầm của hắn, mà y mới là người bị hại đáng thương nhất. Thật là không biết xấu hổ! Nhưng Điền Vũ Mặc cũng không nổi đóa, nhịn cơn giận xuống, nắm lấy cơ hội này khẩn cầu y: "Vậy thì ông hãy buông tha tôi đi, hảo hảo yêu mẹ. Tôi sẽ xem ông như cha ruột, kính yêu ông. Làm cho chúng ta trở thành cha con chân chính!" Hắn hi vọng y có thể quay đầu là bờ, mau kết thúc quan hệ không bình thường giữa hai người bọn họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!