Chương 1: (Vô Đề)

Mặt trời lặn, trời càng lúc càng tối. Trong trường học, học sinh đã sớm ra về hết nhưng trong lớp 3C vẫn còn một người ngồi. Đó là một thiếu niên rất đẹp, gương mặt thanh tú, diễm lệ. Đôi mắt hoa đào câu hồn, chiếc mũi thẳng thanh tú, cặp môi anh đào phấn hồng diễm lệ. Làn da trắng nỏn, mịn màng, so với nữ sinh còn trắng hơn. Thật hòan mỹ không có một tia tì vết.

Thiếu niên ngồi một mình trước cửa sổ, nhìn vào sách tiếng Anh, xem lại nội dung bài học hôm nay. Bóng lưng mảnh khảnh dưới trời chiều lộ ra vẻ cô tịch làm cho lòng người sinh thương tiếc.

Đột nhiên, ngoài cửa sổ có một trận gió nhẹ thổi qua. Thiếu niên lập tức lạnh run người, mặc dù đã vào xuân, nhưng ban đêm gió vẫn còn rất lạnh.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ. Trời càng lúc càng tối, ánh trăng đã xuất hiện lấp ló sau rặng mây. Nhìn lên đồng hồ đã 7h. Đôi mày xinh đẹp khẽ nhíu lại, cặp mắt hoa đào trên khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng vẻ u buồn nhàn nhạt. Đã trễ như thế nhưng hắn vẫn không muốn quay về. Hắn không muốn trở về căn nhà kia!

Cánh môi tường vi khẽ nhếch, phát ra tiếng thở dài. Thật phiền!

"Điền Vũ Mặc, cậu vẫn chưa về sao?" Đột nhiên, trong phòng học vang lên tiếng nam sinh.

Thiếu niên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trước cửa phòng học có một nam sinh anh tuấn, cao lớn đang đứng. Đó chính là Vương Tiểu Cường cùng lớp với hắn.

"Điền Vũ Mặc, sao lúc nào cũng chậm chạp vậy. Sao không về đi?" Vương Tiểu Cường bước vào phòng học, đi tới bên cạnh thiếu niên, tò mò hỏi. Giờ này mọi người đã về hết vì mình để quên sách nên mới quay lại lấy.

Điền Vũ Mặc không nói gì, cúi đầu chỉ chỉ quyển sách trên bàn, ý nói hắn muốn ở lại học bài. Điền Vũ Mặc vô cùng hướng nội, rất ít khi mở miệng nói chuyện.

Chung lớp với hắn ba năm, Vương Tiểu Cương sớm đã rõ tính cách của Điền Vũ Mặc, dù có làm gì thì hắn cũng không để ý tới mình. Nhìn Điền Vũ Mặc nói: "Điền Vũ Mặc, tối rồi, cùng về với tớ đi!"

Điền Vũ Mặc lặng yên nhẹ nhàng lắc đầu, vừa chỉ quyển sách trên bàn, tỏ vẻ phải ngồi học thêm một lát nữa.

"Về nhà học tiếp. Cũng đã trễ rồi, nếu về trễ người nhà cậu sẽ lo lắng đó!" Vương Tiểu Cường không đồng ý, khuyên nhủ. Xinh đẹp, yếu đuối giống như nữ sinh, Điền Vũ Mặc luôn làm Vương Tiểu Cường dấy lên ý muốn bảo hộ hắn, làm cho cậu nhịn được muốn quan tâm hắn nhiều hơn nữa.

Điền Vũ Mặc vừa định lắc đầu cự tuyệt, Vương Tiểu Cường đã lấy sách của hắn bỏ vào bao, có ý muốn kéo hắn ra khỏi phòng học.

"Buông!" Một giọng nói trong suốt dễ nghe vang lên. Điền Vũ Mặc kinh hoảng hất tay Vương Tiểu Cường ra. Hắn vô cùng chán ghét bị đụng chạm. Giọng nói của Điền Vũ Mặc phi thường dễ nghe, có thể là do thời kì dậy thì tới chậm. Hắn không giống như những nam sinh cùng lứa khác đã bắt đầu vỡ tiếng, giọng nói của hắn trong trẻo, dịu dàng giống như nữ sinh.

"Cậu cuối cùng cũng mở miệng ra nói chuyện với tớ!" Vương Tiểu Cương kinh ngạc nhìn hắn, sau đó vui mừng cười nói. Mình và Điền Vũ Mặc cùng lớp hơn hai năm rồi, đây là lần đầu tiên Điền Vũ Mặc mở miệng ra nói chuyện với mình.

"Tớ về nhà trước!" trong mắt Điền Vũ Mặc hiện lên tia bối rối và hối hận, đoạt lấy quyển sách trong tay Tiểu Cường, thấp giọng nói xong lập tức vội vàng rời đi. Sợ Vương Tiểu Cương dây dưa với hắn.

"Điền Vũ Mặc, chờ tớ một chút, chúng ta cùng về!" Vương Tiểu Cường sửng sốt một chút, vui vẻ nói. Nhưng Điền Vũ Mặc mắt điếc tai ngơ chạy nhanh ra khỏi phòng học.

"Trốn thật nhanh!" Vương Tiểu Cương bất đắc dĩ thở dài. Xách cặp theo sau cũng nhanh chóng rời khỏi phòng học.

Điền Vũ Mặc chạy rất xa, quay đầu nhìn lại phát hiện Vương Tiểu Cường không có đuổi theo mới thở phào nhẹ nhỏm dừng lại đ từ từ. Giơ tay lên nhìn chỗ lúc nãy mới vừa bị Vương Tiểu Cương kéo qua, lông mày xinh đẹp khẽ chau lên. Vừa rồi mình phản ứng như thế có quá mức lắm hay không, nhưng quả thật hắn rất chán ghét bị người khác đụng vào. Nhất là nam, sẽ làm hắn…

Điền Vũ Mặc như nhớ đến chuyện gì không vui, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch. Lắc đầu, Điền Vũ Mặc ngẩng đầu lên nhìn trời. Trời đã chìm ngập trong màn đêm, mặt trăng cũng đã lên cao, hắn nhìn chăm chú mấy ngôi sao sáng lấp lánh bên cạnh

Thật là đã muộn rồi! Điền Vũ Mặc âm thầm thở dài một tiếng, hắn thật không muốn về nhà. Nhưng không về nhà thì hắn cũng không có chỗ nào để đi. Trời sanh tính hướng nội, ngay cả một người bạn hắn cũng không có, nhà họ hàng thân thích cũng không có mà tới.

Điền Vũ Mặc cô độc, mờ mịt đi trên đường cái. Khuôn mặt xinh đẹp dị thường hấp dẫn vô số ánh mắt của người đi đường nhưng hắn hồn nhiên biết.

Điền Vũ Mặc đi tới ngã tư đường, đột nhiên ngừng lại. Nhìn đoạn đường trước mặt, Điền Vũ Mặc do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng rẽ trái. Đó là đường về nhà…

Đi cả buổi, không đường nào hắn có thể đi, cũng chỉ biết lựa chọn đường về nhà. Mặc dù rất chán ghét căn nhà kia, nhưng ngoại trừ nơi đó ra thì hắn đâu còn chỗ nào để về! Trời đã rất tối rồi, bụng hắn cũng đã đói cồn cào. Rốt cuộc chỉ có thể về nhà!

Đôi mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ bất đắc dĩ. Điền Vũ Mặc đi thẳng về phía trước, rất nhanh liền đi tới khu hộ cao cấp. Nơi này đều là nhân vật nổi tiếng có tiền, có thế ở. Giá mỗi căn nhà cao cấp ở đây có thể hù chết người.

Điền Vũ Mặc đi tới một căn biệt thự cao cấp xây dựng theo phong cách Châu Âu, bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Nếu như có thể thật không muốn trở lại, nếu hắn có chỗ khác để đi thì tốt rồi!

Điền Vũ Mặc đứng trước cửa hơn mười giây mới đưa tay nhấn chuông cửa, lập tức đã có người tới mở cửa.

"Tiểu Mặc, con rốt cuộc cũng đã về! Chờ nãy giờ không thấy con về, mẹ lo gần chết!" Mở cửa là một phụ nữ ước chừng hơn ba mươi tuổi. Vị phu nhân này có nét mặt tương tự Điền Vũ Mặc, khí chất đoan trang, tao nhã. Là một đại mỹ nhân.

"Trường học có chút việc, cho nên… Thật xin lỗi!" Điền Vũ Mặc cúi đầu nhỏ giọng nói. Nói dối mẫu thân mình thương yêu nhất, trong lòng hắn rất áy náy, nhưng hắn lại không thể nói thật.

"Không sao! Lần sau nhớ gọi điện thoại về nhà thông báo trước là được rồi, nhanh vào nhà ăn cơm! Mẹ và thúc thúc vẫn đang đợi con!" Điền Nhược Vân ôn nhu mỉm cười nói, đưa tay kéo hắn vào nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!