Chương 7: (Vô Đề)

"Bẩm Trưởng Công chúa, Tề Minh Tiêu từng hứa với thần nữ, không nạp thiếp không gần nữ sắc, kết quả hắn ta đã thất hứa. Thần nữ nhượng bộ hắn ta một lần, sau này hắn ta chỉ càng được voi đòi tiên. Chi bằng sớm buông bỏ còn hơn để bản thân phải uất ức khó chịu, nhìn hắn ta và Liễu thị quấn quýt bên nhau trước mặt thần nữ."

"Sau khi hòa ly, ngươi có hối hận không?"

"Thần nữ vô cùng may mắn vì đã đưa ra quyết định đúng đắn."

Trưởng Công chúa gật đầu có vẻ suy tư.

Trong yến tiệc, Liễu Tích Nhược còn muốn gây khó dễ cho ta. Chưa kịp để ta phản kích, Trưởng Công chúa đã thay ta ra mặt dạy dỗ nàng ta.

Ta thấy vận khí của Trưởng Công chúa đang tăng lên. Có lẽ, trong lòng nàng ấy đã có quyết định, sẽ thay đổi cuộc đời của mình.

Ngày thứ hai sau yến tiệc ở phủ Trưởng Công chúa, thiếp mời hôn lễ của Tề Minh Tiêu và Liễu Tích Nhược được gửi đến Lý phủ.

Người đưa thiếp đắc ý kể lể một hồi về việc Tề Minh Tiêu vung tiền như nước cho Liễu Tích Nhược, yến tiệc này được chuẩn bị xa hoa đến mức nào.

Đại ca ta tức giận nói muốn dẫn người đi bắt Tề Minh Tiêu bỏ vào bao tải đ-á

-nh một trận, may mà có Đại tẩu ngăn lại.

Ta khẽ nhíu mày, trong lòng nảy sinh vài nghi hoặc. Tề phủ có bao nhiêu gia sản, ta rõ nhất. Nếu lời người đưa thiếp là thật, không quá phóng đại, thì Tề phủ chắc chắn sẽ thu không đủ chi. Tuy nhiên, những chuyện này không liên quan gì đến ta.

Không ngờ, ngày hôm sau ta đã nghe nói Tề phủ bị điều tra. Đại ca hưng phấn chạy đến báo với ta, cha đã lên kế hoạch từ trước, bắt đầu thu lưới rồi.

Trước tiên là Tề Minh Tiêu, kẻ dựa dẫm vào Đại Tướng quân Tần Nghị, bị vạch tội nhận hối lộ, cấu kết với quan lương thực, lấy hàng kém thay hàng tốt.

Sau khi Tề Minh Tiêu bị điều tra, những thuộc hạ và thân tộc khác của Tần Nghị lần lượt bị bách tính tố cáo, đưa sự việc lên tận ngự tiền.

Cuối cùng, vạch trần việc Tần Nghị gi

-ếc người lương thiện mạo công, thông đồng với địch.

Hoàng thượng long nhan phẫn nộ, kẻ ch

-ém đầu thì ch

-ém đầu, kẻ ngồi tù thì ngồi tù.

Ngày hôm đó, Trương Phượng Nghi mang vẻ mặt khó xử đến tìm ta. Nàng ấy nói, có một người đến cầu xin giúp đỡ rất đặc biệt.

"Nhị tiểu thư, nàng ta tên là Liễu Tích Nhược."

Nói ra cái tên này, Trương Phượng Nghi thở phào nhẹ nhõm.

"Nhị tiểu thư, bọn ta đều biết nàng ấy là ai, nàng ta cũng muốn rời khỏi Tề Tướng quân. Ta nghĩ, đều là nữ nhân cả, có thể giúp thì cứ giúp."

Ta trầm mắt xuống, trầm giọng hỏi: "Phượng Nghi, ngươi có biết vì sao nàng ta muốn rời khỏi Tề phủ không?"

"Vì Tề Tướng quân bị giam giữ."

"Nàng ta đã hưởng vinh hoa phú quý mà Tề Minh Tiêu mang lại, thì phải gánh chịu rủi ro do nó mang đến. Bổn ý của chúng ta là giúp đỡ những nữ tử gặp khó khăn, không phải là công cụ để người ta lợi dụng."

Gạt bỏ ân oán giữa ta và nàng ta không nói, ta cũng sẽ không giúp nàng ta. Nếu những nữ tử khác cũng bắt chước, bám vào cành cao để hưởng phú quý, đến khi cành cao gãy đổ, lại đến tìm bọn ta cầu cứu, trốn tránh hậu quả của việc bám cành cao. Vậy thì, bọn ta thành cái gì?

Trương Phượng Nghi thở dài: "Xin Nhị tiểu thư thứ tội, ta thấy nàng ta nói trông đáng thương, nhất thời không đành lòng."

"Liễu Tích Nhược hoàn toàn tự coi mình là phu nhân của Tề phủ, quên mất thân phận của mình rồi. Nàng ta và Tề Minh Tiêu không những không có hôn phối chính thức, mà ngay cả thiếp cũng không tính, nhiều lắm chỉ có thể tính là thông phòng, Tề phủ bị tịch biên, nàng ta không bị xét xử, chắc sẽ bị đuổi đi cùng với những người hầu khác."

Ta chợt nhớ đến lời Liễu Tích Nhược đã nói. Nàng ta nói sau khi nhà ta bị tịch biên, nàng ta sẽ mua ta về làm nha hoàn rửa chân. Thật thú vị làm sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!