Chương 6: (Vô Đề)

Hai ngày sau, ta lại gặp nữ tử họ Trương. Nàng ấy đang ở cửa sau phủ của ta, khẩn cầu bà tử cho nàng ấy giặt quần áo bẩn của người hầu trong phủ.

Bà tử nói với nàng ấy: "Không phải là không cho ngươi giặt, mà là trong phủ đã có người chuyên phụ trách việc giặt giũ rồi. Nếu để ngươi giặt, bọn họ sẽ làm gì?"

Nữ tử ấy vừa xin lỗi vừa cảm tạ, mặc dù đôi mày nhíu chặt nhưng trong mắt vẫn ánh lên tia sáng. Ta không khỏi động lòng trắc ẩn, bước đến bảo bà tử đưa cho nàng ấy ít quần áo bẩn. Đôi mắt nàng ấy càng thêm rạng rỡ, liên tục cảm tạ ta.

Khi ta xoay người định bước đi, nàng ấy bỗng lên tiếng: "Tiểu thư, ta nhớ người. Hôm đó ở Tướng quốc tự, người và những người bên cạnh người đã không chỉ trích ta."

Dù bọn ta có hiểu được nàng ấy hay không, đó đều là chuyện của nàng ấy, người ngoài không nên bàn tán.

"Người là Nhị tiểu thư của phủ này phải không? Ta đã từng nghe nói về người. Người đã thành thân với một vị Tướng quân, vị Tướng quân đó phụ người, nên người đã hòa ly với hắn ta. Ta cảm thấy người rất đặc biệt, khác với người thường, thật đáng ngưỡng mộ."

Thực ra, người đáng được ngưỡng mộ chính là nàng ấy. Nếu không có sự ủng hộ của cha mẹ, ta chưa chắc đã có đủ dũng khí để hòa ly. Thế đạo này đối với nữ nhân quá là khắc nghiệt.

Ta mời nàng ấy vào ngồi một lát. Nàng ấy nói với ta rằng tên là Trương Phượng Nghi, cha là một lão tú tài, nàng ấy có thể hiểu được ý tốt của cha mẹ dành cho mình, nhưng không thể nghe theo. Bởi vì, nàng ấy muốn sống.

Trương Phượng Nghi vén tay áo lên, cả hai cánh tay đều chi chít những vết thương loang lổ đủ loại.

"Nhị tiểu thư, có quá nhiều nữ nhân gặp phải cảnh ngộ như ta, không phải chịu đựng thì là tự vẫn."

"Ta nhớ hồi nhỏ, cha ta thi cử mãi không đỗ, thường xuyên say rượu, mỗi lần uống rượu xong đều đ-á

-nh mẹ ta. Về sau có lẽ là do bọn họ đều già đi, hoặc cũng có thể là vì bọn ta đều đã lớn, cha ta không còn đ-á

-nh mẹ ta nữa."

"May mắn thay, tất cả đã qua rồi. Ta tin rằng cuộc sống sau này của ta sẽ rất tốt đẹp. Ít nhất, so với những nữ nhân vẫn đang vùng vẫy trong hoàn cảnh khó khăn, ta đã khá hơn nhiều rồi."

Trương Phượng Nghi nói rất nhiều. Nét mặt nàng ấy tuy khổ sở nhưng cũng rất kiên cường. Ta lặng lẽ lắng nghe nàng ấy nói hết.

Ta hỏi một câu: "Ngươi có nhớ con không?"

"Nhớ, sao có thể không nhớ? Nhưng trước tiên ta phải sống, chỉ có sống mới có thể nhìn thấy con lớn lên. Đợi ta tích góp được nhiều bạc hơn, sau này biết đâu còn có thể giúp đỡ con nữa."

Sau khi trò chuyện với Trương Phượng Nghi và tiễn nàng ấy đi, trong lòng ta bỗng nảy sinh một số suy nghĩ. Cha ta có quyền có thế, ta có nguồn lực tốt, bản thân ta đã trải qua hòa ly, vậy liệu ta có thể giúp đỡ những nữ tử khác không?

Ta đem suy nghĩ của mình nói với cha mẹ.

Mẹ ngạc nhiên nhìn ta, khóe mắt hơi đỏ: "Con là nhỏ nhất trong nhà, dù con đã thành thân, ta vẫn luôn xem con là đứa trẻ. Giờ đây, ta thực sự có thể yên tâm, con đã trưởng thành rồi."

Cha trầm ngâm một lúc rồi nói với ta: "Con hãy nhớ một câu, có thể giúp đỡ, nhưng không được cưỡng ép giúp người khác, không được biến thành thiện ý giả tạo, càng không được biến thành một nghề để mưu cầu lợi ích riêng."

Ta nghiêm túc gật đầu: "Nữ nhi xin ghi nhớ lời dạy của cha."

Sau khi nhận được sự ủng hộ của cha mẹ, ta bắt đầu hành động.

Trương Phượng Nghi, người đã khiến ta suy nghĩ, đã tham gia cùng bọn ta. Trong số những người được giúp đỡ cũng lần lượt có người tham gia.

Bọn ta đã giúp đỡ chính thất của quan lại quyền quý, cũng giúp đỡ tiểu thiếp của thương nhân. Ta nói với bọn họ sống còn quan trọng hơn tất cả. Bọn ta không chỉ cần sống, mà còn phải sống có tôn nghiêm.

Ngày hôm ấy, Trưởng Công chúa phủ thiết yến. Ta vừa đến nơi đã nhận được nhiều ánh mắt phức tạp. Liễu Tích Nhược lắc lư đến trước mặt ta. Mặc dù đầu nàng ta cài đầy trâm châu khiến ta hoa mắt, nhưng không cản trở ta thấy rõ vận khí của nàng ta lại giảm đi rất nhiều.

Có lẽ vì được dự yến tiệc như vậy mà nàng ta trở nên quá kiêu căng, đứng trước mặt ta ngạo mạn, nói giọng âm dương quái gở:

"Hiện giờ danh tiếng của Lý Nhị nương tử thật lớn, khuyên người ta hòa ly chứ không khuyên hòa hợp. Không biết có phải vì bản thân đã hòa ly nên thấy người khác hạnh phúc không được."

"Ngươi nói sai rồi, ta không khuyên hòa, cũng không khuyên ly, đều là chủ ý của mọi người, bọn họ tự quyết định. À, trừ ngươi ra, ta chúc ngươi và Tề Minh Tiêu bạc đầu giai lão, ngàn vạn lần đừng có ngày tan đàn xẻ nghé."

Liễu Tích Nhược hạ mắt xuống, lạnh giọng nói: "Ngươi cũng chỉ còn vài ngày để nhảy nhót thôi, đợi đến khi cha ngươi bị bãi quan và xử trí, những ngày tốt đẹp của ngươi sẽ đến hồi kết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!