Chương 4: (Vô Đề)

Ta xem bọn họ như xem tuồng hát, khóe môi nở nụ cười.

"Chúc hai vị bạc đầu giai lão, trăm năm hạnh phúc."

Cầu cho hai người ôm chặt lấy nhau, đừng làm hại người khác nữa.

Bảo Nhi và Châu Nhi cầm bản kê của hồi môn của ta, chỉ đạo người khác thu dọn đồ đạc.

Tuy nhà ta không thể gọi là đặc biệt giàu có, nhưng dù sao cũng là gia đình quan lại thế gia, nền tảng gia đình vững chắc. Do đó, hồi môn của ta có đến một trăm hai mươi kiệu. Trong đó, có hai kiệu là do các vị quý nhân trong cung ban thưởng.

Không chỉ hồi môn, những vật dụng hàng ngày mà ta đã dùng tiền riêng mua sắm sau khi gả tới, ta cũng muốn mang tất cả đi.

Rương hòm chất đầy sân, thậm chí không còn chỗ, những thứ đã thu dọn xong đều được chuyển lên xe ngựa trước.

Liễu Tích Nhược vội vã chạy đến.

Nàng ta tức giận đùng đùng, chỉ vào ta nói: "Sao ngươi có thể mang hết đồ đạc đi được?"

Không cần ta mở miệng, Châu Nhi đã nói với nàng ta: "Những thứ này đều là của hồi môn của tiểu thư nhà ta, không phải đồ của Tề gia."

Liễu Tích Nhược trừng mắt nhìn Châu Nhi một cái đầy căm ghét, rồi lại trừng mắt nhìn ta. Thật sợ nàng ta trợn mắt đến rơi cả tròng mắt ra làm ta sợ chế-t.

Nàng ta cho người gọi quản gia đến, sau đó lấy giọng nữ chủ nhân ra lệnh cho quản gia: "Ngươi phải chịu trách nhiệm kiểm tra kỹ lưỡng, đừng để người ngoài lấy trộm đồ của phủ."

Quản gia cung kính vâng lời, tìm gia đinh và nha hoàn cùng trông chừng người của ta thu dọn đồ đạc.

Ta dặn dò Bảo Nhi vài câu, còn tiện thể để những người của Tề phủ làm việc cho ta.

Nha hoàn thu dọn đóng hòm, gia đinh khuân hòm lên xe. Vật tận kỳ dụng, hoàn hảo.

Nhìn xem, giá trị số mệnh của hai nha hoàn thân cận của ta đều tăng lên rất nhiều. Tuy ta không thể nhìn thấy số mệnh của mình, nhưng chủ tớ vinh nhục có nhau, nghĩ rằng cũng không đến nỗi tệ.

Ta không có chút lưu luyến nào, mang đầy đủ đồ đạc về Lý phủ. Vẫn là khuê phòng cũ của ta, vẫn là bài trí đồ đạc như cũ, sạch sẽ, ngăn nắp.

Quản gia chạy đông chạy tây, vui mừng khôn xiết: "Khi lão gia truyền lệnh xuống, mọi người đều xin được đến quét dọn sắp xếp, đều thấy không đáng với nhị tiểu thư, hận không thể cùng nhau đi lật tung Tề phủ."

Ta cong mày mắt cười nhẹ: "Lật nhà người ta cũng là việc cần sức lực, chúng ta hãy làm người đứng ngoài quan sát, nhìn ngôi nhà cao sang của bọn họ sụp đổ."

"Nói hay lắm!"

Ta quay đầu nhìn lại, chính là Đại ca của ta.

Đại ca mang một xấp tranh cuộn đến, vẻ mặt rạng rỡ: "Muội muội mau xem thử thích ai, đều là những chàng trai tốt trong độ tuổi thành thân ở kinh thành, tốt hơn Tề Minh Tiêu nhiều."

Ta cười cười, tùy ý mở tranh cuộn ra. Nhìn từ chân dung, quả thật đều là những người tuấn tú xuất chúng.

Đại ca như khoe công hỏi với nụ cười: "Thế nào, những người này đều không tệ phải không?"

"Ừm, vẫn là Đại ca có con mắt tinh đời."

Quả thật đều không tệ. Trước đây, coi như ta đã mù.

"Chỉ là, Đại ca, việc quan trọng nhất của ta bây giờ không phải là chọn người tốt để tái giá. Ta muốn nhìn thấy Tề Minh Tiêu gặp xui xẻo đã."

Nhìn thấy giá trị số mệnh của cha và huynh trưởng trở lại mức cao.

Đại ca muốn nói lại thôi một lúc, rồi hỏi: "Đây có phải là yêu sinh hận, thực ra vẫn chưa quên được hắn ta không?"

"Không phải là không quên được, mà là có thù phải báo. Tại sao hắn ta phụ bạc ta, làm tổn thương ta, mà ta không làm gì cả lại phải quên đi? Đợi khi nhìn thấy hắn ta gặp xui xẻo rồi, ta tự nhiên sẽ quên đi thù oán với hắn ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!