Ta có thể nhìn thấy vận khí của mỗi người.
Ngày đó phu quân đem về một nữ tử, muốn cưới nàng ta làm bình thê. Ta thấy vận khí vốn tràn đầy của hắn ta chỉ còn một nửa. Hơn nữa nó đang giảm đi với tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Ta quyết định tự xin hòa ly.
Một nam nhân không yêu ta, ta chẳng tìm thấy lý do gì để cùng hắn ta chịu xui xẻo cả.
Phu quân xuất chinh ba năm, từ chiến trường đem về một nữ tử.
Trước cổng phủ, nhiều người đang nhìn. Ta kinh ngạc nhìn Tề Minh Tiêu, không thể tin nổi. Vận khí của hắn ta vốn tràn đầy, giờ chỉ còn một nửa.
Ta có thể nhìn thấy vận khí của mỗi người. Chuyện này bắt đầu từ ngày ta và Tề Minh Tiêu thành thân rồi về thăm nhà.
Ta vốn tưởng cha sẽ làm khó Tề Minh Tiêu, bởi ông ấy luôn không đồng ý với hôn sự này, chỉ vì thấy ta thích Tề Minh Tiêu nên mới miễn cưỡng đồng ý. Nhưng ngày về thăm nhà đó, cha lại có thái độ hòa nhã với Tề Minh Tiêu, còn ân cần chỉ bảo hắn ta nhiều việc trong triều. Cũng từ lúc đó, ta bất chợt nhìn thấy được vận khí của mọi người. Chỉ trừ vận khí của bản thân ta là không thấy được.
Lúc này, Tề Minh Tiêu tránh né ánh mắt ta một chút rồi giới thiệu:
"Phu nhân, đây là Liễu cô nương, Liễu Tích Nhược. Thân nhân của nàng ấy đều không còn, thật đáng thương, nên ta đã đưa nàng ấy về đây."
Nơi chiến tranh, bách tính khổ nhất. Người đáng thương, cô nữ đáng thương, chắc chắn không chỉ có mình Liễu Tích Nhược. Cách thu xếp cho những người này có hàng ngàn hàng vạn. Vậy mà Tề Minh Tiêu lại cố tình chỉ đem một mình Liễu Tích Nhược về. Liễu Tích Nhược này cũng không đơn giản!
Ta đưa mắt nhìn nàng ta.
Nàng ta có dung mạo thanh tú, y phục mộc mạc, dịu dàng như dòng nước Giang Nam.
Điều khiến ta không thể không chú ý là vận khí của nàng ta gần như tràn đầy, giống như người được trời đất sủng ái vậy.
Nàng ta cúi người thi lễ với ta, gọi một tiếng "phu nhân", khóe mắt hơi ươn ướt, trông có vẻ ấm ức.
Ta kéo khóe môi, không nể mặt:
"Phu quân cho Liễu cô nương vào phủ, là để nàng ta làm thiếp cho chàng, hay làm nha hoàn cho ta?"
Liễu Tích Nhược sững người, mặt tái nhợt nhìn Tề Minh Tiêu một cái, trông thật đáng thương.
Sắc mặt Tề Minh Tiêu nhanh chóng trầm xuống: "Phu nhân, Liễu cô nương vào phủ là khách, phải tiếp đãi tử tế."
Lại không nói thẳng là thiếp, chẳng lẽ đang đợi ta xuống đài để tiện bề đưa nàng ta lên làm chính thất phu nhân?
Ta khẽ nhếch mắt lên, cất giọng nói: "Liễu cô nương thật đáng thương, vân anh chưa gả đã một thân một mình theo phu quân của ta từ biên quan về kinh thành, danh tiết đã hỏng, sau này biết tìm nhà tốt ở đâu!"
Nếu Tề Minh Tiêu muốn nạp thiếp, ta cũng không ngăn được. Đã vậy thì ta phải ra tay trước, khiến bọn họ thua một nước về mặt đạo đức luân thường. Còn về phần Tề Minh Tiêu, đồ nam nhân ti tiện không đáng giữ, ngay cả chó cũng chê.
Sau khi ta nói xong, trong đám đông vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Liễu Tích Nhược nhíu chặt mày, đáy mắt lộ vẻ xấu hổ và tức giận. Nhưng ta lại vui vẻ. Ta thấy vận khí tràn đầy của nàng ta đang giảm dần.
Tề Minh Tiêu vung tay áo, bước vào phủ trước. Ta ra hiệu cho nha hoàn rồi cũng quay người vào phủ. Còn Liễu Tích Nhược thì bị gia đinh canh cổng chặn lại bên ngoài.
Tề Minh Tiêu đi đến sảnh đường tiền viện, quay đầu lại sững người, tìm kiếm trong đám đông.
Hắn ta buột miệng: "Tích Nhược đâu?"
Ta lạnh lùng cười nhạt: "Tích Nhược là ai? À, là vị Liễu cô nương thanh danh đã hỏng kia! Nếu nàng ta muốn, có thể qua cổng nhỏ vào làm thiếp cho phu quân."
"Nàng..."
Tề Minh Tiêu tức giận với ta, dừng lại một chút rồi mềm giọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!