Tình yêu của cô ấy, phải trả giá quá nhiều, đáp lại chẳng là bao.
Tình yêu của cô ấy, chỉ có một nửa.
Tình yêu của tôi, quá nhiều bi thương, quá ít niềm vui.
Tình yêu của tôi, cũng chỉ có một nửa.
Thật lâu về sau, tôi mới biết được, tình yêu của chúng tôi đều chỉ có một nửa, dành cho cùng một người đàn ông.
Tĩnh Nghi là người keo kiệt khi khóc.
Khi cửa phòng bệnh sắp đóng lại, giây phút đó, tôi mới nhìn thấy nước mắt của cô ấy.
Chỉ có một giọt, từ từ lăn xuống, giọt nước mắt yếu ớt lăn dài trên má.
Nếu, giọt nước mắt kia rơi xuống chiếc chăn, liệu chiếc chăn ấy có lưu lại dấu viết đau thương không?
Đây là lần thứ hai tôi thấy cô ấy khóc. Lần đầu tiên, là rất rất lâu trước đây.
Rất lâu ...
Khi đó, tôi thích nghe cha mình kể chuyện cổ tích. Cha ngồi bên cạnh chiếc giường nhỏ của tôi, gọi tôi, là công chúa nhỏ.
Tĩnh Nghi lúc ấy cũng vừa tới nhà của chúng tôi, buổi tối cô ấy sẽ ngủ lại trong phòng của tôi.
Cô ấy cũng nghe, nghe cha tôi kể câu chuyện xưa mà tôi thích.
Bởi vì tôi thấy cô ấy mỉm cười, nụ cười của cô ấy khiến người ta nghĩ tới vị ngọt của viên kẹo bọc đường, nụ cười ngọt ngào nhất trên thế giới.
Cô ấy là tên trộm nhỏ, trộm đi tất cả những câu chuyện cổ tích của tôi.
Vì thế, tôi ngăn không cho cha kể tiếp câu chuyện cổ tích ấy nữa.
Cô ấy sợ hãi, hai mắt rưng rưng nhìn tôi, tôi quát lên: " Không cho phép bạn nghe! Câu chuyện này là cha mình kể cho mình nghe! Không được nghe lén!"
Chỉ tôi, mới là công chúa của cha tôi!
Nước mắt cũng chỉ có một giọt, từ từ theo khóe mắt tràn ra, không khóc nức nở, không náo loạn, thậm chí cũng không nghẹn ngào.
Chỉ có một giọt lóe sáng như bọt nước.
Cuối cùng, cô ấy che tai lại, trốn vào trong chăn.
Ngày hôm sau, tôi lén đi tới gần chiếc chăn, tìm những giọt nước biết phát sáng kia.
Một dấu tích nhỏ cũng không có.
Bọt nước xinh đẹp ấy đang trốn ở đâu?
Cho tới khi tôi hiểu được giọt nước mắt có ý nghĩ gì, thì cô ấy lại không nhớ tới nó nữa.
Tôi chưa từng chịu khổ.
Chỉ có điều, một chuyện ngoài ý muốn xảy ra, khiến tôi trở thành cô nhi, mà cô ấy, lại một lần nữa, trở thành cô nhi.
Làm việc ở nhà hàng, mỗi ngày đều dọn bàn, dọn dẹp có sạch sẽ đến mấy cũng vẫn bị mắng nhiếc. Tĩnh Nghi là người hiểu tôi, chỉ có cô ấy mới biết, nước mắt của tôi vì sao lại rơi.
Cũng chỉ có cô ấy an ủi tôi: " Đừng khóc. Bạn xem đi, chúng ta có tiền rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!