Chương 1: Câu chuyện của Tĩnh Nghi

Tôi từ chối lần điều trị tiếp theo.

Ngồi một mình ở hành lang, tôi nghe thấy có tiếng bánh xe va chạm với nền đất, đúng rồi, đó là âm thanh lạch cạch phát ra từ bánh của xe lăn.

Tôi đã gặp qua cậu nhóc này. Cậu nhóc đang cố nặn ra nụ cười miễn cưỡng, thỉnh thoảng còn nhìn đứa bé gái ở bên cạnh.

Nó thật hạnh phúc! Không giống như tôi, chỉ cô đơn một mình.

Nó cố tỏ ra vui mừng vì bộ dáng của mình lúc này, nhưng những giọt nước mắt kia thật không biết nghe lời, cứ thế trào ra.

Lúc Nguyên Triêu đến, tôi mặc kệ như không nhìn thấy anh.

Nếu anh lại đến gặp tôi, tôi nhất định sẽ không nói những lời của ma quỷ hay nói nữa, tựa như: " Tôi ghét phải nhìn thấy anh"

Tôi phải cảm ơn anh, chỉ có anh là người duy nhất tới thăm tôi.

Đối với tôi, ai cũng buông tay, bác sĩ hết cách, đành bó tay trước tôi.

Mỗi ngày, tôi sống mà như bị tra tấn, lấy máu, trị liệu bằng hóa chất ... Cuối cùng, thì tôi cũng không phải chịu sự tra tấn ấy nữa.

Hẳn là Nguyên Triêu đã nghe được những gì bác sĩ nói, cho nên anh đang tức giận! Vì thế thời gian đã trôi qua khá lâu mà tôi chưa thấy anh xuất hiện, một lúc sau, anh đem theo sự tức giận xông vào phòng bệnh của tôi.

Anh mắng tôi, cầu xin tôi, ép buộc tôi tiếp tục điều trị.

Tôi khóc, che hai tai lại, hét đến lạc cả giọng: " Em không muốn điều trị nữa, em không điều trị nữa, em không điều trị ..."

Anh không thể lay động được quyết định của tôi, sau đó khóa chặt lấy hai cánh tay của tôi, gào lên như một kẻ điên: " Vậy anh sẽ nói tất cả cho Kiều Diệc Thần! Có nghe thấy chưa? Em muốn cậu ấy sẽ chịu dày vò như em, phải không?."

Tôi nín bặt.

Nguyên Triêu ... Tôi ghét con người này. Anh biết hết tất cả nhược điểm của tôi nằm ở đâu. Tôi ghét anh!

Ngay sau đó, anh lại ôm tôi, an ủi tôi, anh nói: " Vậy, ngoan ngoãn tiếp nhận trị liệu, được không?."

Nguyên Triêu đưa thiệp mời cho tôi.

Hội Trực và Kiều Diệc Thần kết hôn.

Hai con người này luôn khiến tôi phải đau đầu, luôn thấy không yên lòng. Hai người kết hôn, có vậy mới có thể rời xa kẻ gây chuyện là tôi.

Haha, cũng tốt.

Đã lâu rồi, tôi chưa dùng di động.

Tôi mở vali, chiếc điện thoại, đọc lại tin nhắn nói chia tay với Kiều Diệc Thần.

Xem xong, tôi nghĩ, đau đớn chịu đủ rồi, cứ thử tỏ ra một lần vui vẻ xem sao.

Lần này, tôi có thể yên tâm cắt đứt tất cả.

Trước đây, tôi thấy mình thật ngu ngốc, tìm đủ mọi cách rời xa hai người đó. Hóa ra, đối với hai người ấy, tôi không hề tồn tại. Tron g thế giới của Kiều Diệc Thần và Hội Trực, không hề có vị trí của tôi.

Rất muốn đi nhìn một lần, muốn đi nhìn Kiều Diệc Thần trong lòng tôi một lần, nhìn xem anh có nhớ tôi không, cho dù chỉ là một góc nhỏ trong trí nhớ của anh.

Nước mắt tôi thấm ướt chiếc thiệp mời, tôi ôm nó vào trong ngực.

Tôi thầm gọi, Diệc Thần, Kiều Diệc Thần ...

Đây là cách tôi biểu đạt nỗi nhớ đối với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!