Takuto bây giờ đã có mặt tại quảng trường nơi phong ấn Quản Lý. Hôm nay, cậu ta đã luyện tập với Quản Lý ở thế giới thật nhằm làm quen với việc sử dụng Dung Kỹ trong tình trạng khác. Và Takuto hiện nay đã có vài chiêu chủ bài của mình. Thấy Quản Lý đang ngồi trong quảng trường cậu nói:
- Bao giờ chúng ta lên đường vậy. Và làm sao chúng ta có thể đến thế giới khác được chứ, với lại gia đình tôi tính sao bây giờ? Đâu thể vắng mặt gần một tháng chứ.
- Ta đã khiến cho gia đình cậu nghĩ cậu đi tập huấn với câu lạc bộ rồi trong ba tuần rồi, nếu tính về chênh lệch thời giangiữa hai thế giới thì cậu có thể ở thế giới đó hơn môt tháng, nên cái đó cậu không cần lo, nhưng tốt nhất cậu nên chuẩn bị nơi đó không giống trái đất đâu đấy, việc giết người xảy ra như cơm bữa đó.
- Được tôi đã sẵn sàng, vì cô ấy tôi cho dù phải chiến với rồng cũng không sợ.
- Ha! Ha! Ha! Cậu bây giờ mà đòi chiến với rồng. Nếu muốn chiến phải ít nhất cường hóa tới lần bốn cái đã, như thế miễn cưỡng có thể đối đầu với rồng mới sinh vài nghìn tuổi.
- Cái gì rồng vài nghìn tuổi chỉ xếp vào rồng mới sinh thôi sao.
Takuto ngạc nhiên đến cực độ mồn cậu há thành một chữ "O" to tướng, mặc dù trong truyện cậu biết rồng sống lâu nhưng cậu không bao giờ ngờ đến con rồng đã sống vài ngàn tuổi chỉ là mới sinh trong tộc rồng.
Thấy vậy Quản Lý cười nói:
- Cái cậu không ngờ còn nhiều lắm, nhưng thôi cứ từ từ mà tìm hiểu, bây giờ ta đưa cậu đi.
Nói xong, Quản Lý vung tay và ngay lập tức không gian rạn nứt lộ ra một thông đạo đen ngòm Takuto cảm thấy năng lượng đó vô cùng kỳ dị nhưng cậu ta chưa kịp nghiên cứu kỹ lưỡng đã bị Quản Lý ột chưởng bay thẳng vào lỗ đen. Khi Takuto bay qua lỗ đen, cậu ta cảm thấy muốn nôn thốc nôn mửa. Sau khoảng năm phút thì cậu ta rơi xuống đất.
Nhìn xung quanh Takuto thấy mình đang ở một khu rừng và cậu nhìn vào bản đồ Quản Lý đưa và biết đây là bìa của khu rừng Mộng Huyễn một trong những nơi nguy hiểm thuộc nước cộng Hòa Flonyard.
Cộng hòa Flonyard, nếu so với trái đất, nó chỉ ở khoảng vào thời trung cổ mà thôi, và vào lúc này khoa học kỹ thuật cũng chưa được coi trọng. Những người được coi trọng và có tiếng nói ở đây nếu không là quý tộc thì cũng là những pháp sư nắm trong tay những thuật pháp kỳ dị, người ta truyền nhau các pháp sư chính là chuyển thế của thần linh hoặc là phân thân của thần xuống cai trị giúp đỡ người thường nên vị trí của họ có phần cao hơn cả quý tộc.
Nên nếu một làng mà không có trưởng làng thì vẫn coi là chuyện thường nhưng nếu không có một pháp sư thì sẽ không bao giờcó thể được sự coi trọng của những ngôi làng khác.
Mặc dù, trên thực tế, hầu hết những pháp sư giỏi đều đến phục vụ cho vương quốc để được coi trọng hơn còn những pháp sư nắm chức vụ cao ở một thôn làng nào đó hầu hết chỉ là những pháp sư cấp thấp, không đáng cho vương quốc bồi dưỡng.
Chính vì thế một pháp sư được chứng nhận của vương quốc có thể hô mưa gọi gió làm bất cứ việc họ thích nên dần dần khiến họ ngày càng ngông cuồng ngạo mạn, cho dù là đứng đầu quân đội cũng không dám tùy tiện chọc vào họmà sẽ khéo léo tránh mũi nhọn.
Và tại một nơi xa xôi, trong một cung điện vô cùng tráng lệ nguy nga, nơi chỉ có các vua chúa hay quý tộc ở. Một nam tử trong bộ áo choàng xa hoa đang ngồi trong phòng của mình xem xét một đống giấy tờ. Hắn ta đang xem xét mọi việc trong khuôn mặt khó chịu, có vẻ như vài chuyện xảy ra gần đây không khiến hắn hài lòng lắm.
Trong bóng tối của căn phòng bước ra một người áo đen trùm kín và bước đến cạnh nam tử cúi xuống hành lễ.
- Xin đại hoàng tử đừng lo, mọi chuyện sẽ như dự liệu. Chuyện đó của hoàng tử sau hai ba ngày nữa sẽ không ai có thể biết được. Chúng ta đã lo liệu mọi chuyện.
- Ừ! Hắc Ưng làm việc thì ta yên tâm rồi. Làm cho gọn đó.
Nam tử đó là Gulie Devan Beelzebub là đại hoàng tử của nước cộng hòa Flonyard. Trong hoàng tộc Beelzebub có tổng cộng hai hoàng tử và một công chúa, nhưng nhị hoàng tử đã chết trong một cuộc đi săn ở rừng Mộng Huyễn.
Chính vì thế nên đại hoàng tử đã danh chính ngôn thuận trở thành kẻ kế thừa. Nếu không có gì thay đổi thì chỉ năm năm nữa hắn ta sẽ lên nắm quyền. Nhưng mọi việc gần đây có vẻ không thuận lợi, cô công chúa tinh quái đó dường như đã phát hiện ra vấn đề đáng nghi trong cái chết của anh mình nên đã vận dụng mối quan hệ để điều tra, và điều đó khiến cho đại hoàng tử thấy bất an vì chính hắn là đạo diễn trong tai nạn đó nên hắn đang cố loại bỏ cô ấy bằng mọi giá.
Bây giờ nam tử đó lộ ra một vẻ mặt hiểm độc gằn giọng nói:
- Đã cản ta, thì cho dù là em gái ta cũng giết, à mà không đừng giết nó, sau khi bắt được nó thì kêu hắc ám pháp sư đặt ấn ký nô lệ cho nó rồi đem bán rẻ cho quý tộc Lucifer để cám ơn họ đã giúp đỡ ta vụ lần trước.
- Vâng, hoàng tử yên tâm, bảo đảm sau khi xong, cô ta sẽ chỉ còn là con điếm nô lệ chỉ sống để nghe theo mệnh lệnh người khác thôi.
- Cho phép các ngươi hưởng thụ mấy con bé người hầu trong phủ nó đặt biệt là con bé hầu thân cận hình như nó tên Marie thì phải nhưng không được đụng đến công chúa, vì quý tộc Lucifer thích rèn chó hoang lắm đó.
- Vâng cám ơn đại hoàng tử.
Nói xong tên áo đen, lui vào bóng tối và biến mất để lại tên hoàng tử đang cười với vẻ ngạo mạn đắc thắng trên khuôn mặt.
Hiện tại, Takuto đang dựng trại ở bìa rừng, cậu theo lời của người dân ở đây thì khu rừng này vô cùng nguy hiểm nên cậu ta cũng không vội vàng đi vào. Cậu không nhờ Quản Lý chỉ đường vì ông ấy đã giúp cậu hiểu được ngôn ngữ ở đây nên cậu ta muốn tự mình tìm kiếm. Theo như lời của người ở một thôn làng gần đây Vạn Niên Thanh Diệp cũng là một loại dược liệu quý trong truyền thuyết, nếu một người đứng gần nó và hít được mùi hương nó tỏa ra sẽ có thể trong vòng mười năm không bệnh có chút bệnh tật nào.
Còn nếu chỉ được ăn một cánh hoa của nó thôi thì sẽ có cơ hội khiến chonăng lực ma pháp thức tỉnh thì người đó sẽ thành pháp sư được vạn người kính trọng và ngưỡng mộ.
Chính vì lý do đó có vô số mạo hiểm giả đã tới đây tìm kiếm và mười năm trước có người đã đạt nó. Người đó một thợsăn tầm thường đã lột xác thành một pháp sư lôi hệ được vương quốc trọng dụng và người người ngưỡng mộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!