Takuto tỉnh dậy, và cậu thấy mình đang nằm trên một đồng cỏ kéo dài đến chân trời. Cậu bật dậy, và chạy xung quanh nhưng không thấy gì khác ngày màu xanh đồng cỏ bất tận. Takuto bắt đầu hoảng loạn, cậu nhớ lại cậu đang ngủ ở nhà mà khi thức dậy cậu đã ở đây rồi cậu la lên
- Có ai ở đây không
Cậu chờ mãi mà không có ai trả lời. Cậu tiếp tục bước đi trên cánh đồng vô tận đó như tìm kiếm một lối thoát trong tuyệt vọng. Chạy khoảng một tiếng đồng hồ, Takuto thấy một quảng trường lớn, ở bốn góc có bốn cây cột trụ cao khoảng mười mét và có vô số sợi xích trên những cây trụ, tất cả được nối vào một người đàn ông to lớn với mái tóc bạc trắng đang nhắm mắt say ngủ.
Takuto không ngăn được nỗi tò mò bước lại gần thì bỗng nhiên người đàn ông đột nhiên mở mắt, Takuto cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đến nỗi cậu ta tưởng như bị nghiền nát. Một lúc sau, áp lực mới kết thúc và người tóc trắng mới đưa mắt nhìn tới Takuto. Takuto biết người đang bị xích đứng trước mặt mình cực kỳ khủng khiếp. Cậu ta chợt nhớ tới chiếc nhẫn mà ông cậu đã đưa, nói:
- Ông là con quỷ bị phong ấn trong chiếc nhẫn màu đen
Nghe vậy người tóc trắng cũng ngẩng đầu lên quan sát kỹ Takuto hơn
- Đúng, và ngươi có quan hệ gì với người tên Heiji Mizuhara
Giọng nói của ông ta trầm khàn và cực kỳ uy nghiêm khiến cho người ta có một cảm giác đáng sợ. Takuto dồn hết can đảm trả lời:
- Đó là ông nội của tôi
Takuto trả lời rồi nói tiếp
- Vậy ra trong chiếc nhẫn này có phong ấn quỷ thật à?
Nghe vậy, người tóc trắng tỏ ra hơi khó chịu nói:
- Quỷ? Hừ! Nếu không có ta, ông người ngày xưa đã bị các đồ vật huyền bí giết rồi, đâu còn sống đến bây giờ.
Takuto nghe vậy ngạc nhiên hỏi
- Chuyện đó là sao, mặc dù tôi nghe nói khi đeo chiếc nhẫn, sức khỏe của ông trở nên tốt hơn nhưng không hề nghe ông nói tới chuyện ông bị đồ vật huyền bí giết.
Nghe vậy người tóc trắng nở nụ cười kiêu ngạo sau đó nói
-Để ta nói ngươi biết, trước khi mua chiếc nhẫn này ông của ngươi đã có được khá nhiều đồ vật huyền bí nhưng toàn bộ chúng không có năng lượng để kích hoạt nên chúng vô hại. Và khi ông ngươi mua chiếc nhẫn này, năng lượng rò rỉ từ chiếc nhẫn đã khiến cho các vật phẩm ấy từ từ hồi phục. Lẽ ra ta không ra tay can thiệp và mặc kệ nhưng khi ông ngươi sau hơn hai tháng nghiên cứu về chiếc nhẫn không có kết quả, thì đã quyết định đeo nó vào.
Khi ông ngươi đeo nó vào, ta ở đây đã thấy toàn bộ quyết tâm và nghị lực của hắn trong việc nghiên cứu. Hắn nghiên cứu bảo vật huyền bí nhằm bảo vệ người khác không bị những thứ đó làm hại, hoàn toàn khác với những kẻ trước đây chỉ cố gắng để lấy được sức mạnh của ta nhưng rồi lại bị hủy diệt bởi chính dục vọng của mình. Thế nên mới có câu chuyện chiếc nhẫn này giam một con quỷ. Quyết tâm ông của người khiến ta chấn động và ta đã quyết định ra tay, một lần nữa phong ấn tất cả các đồ vật huyền bí sắp bạo phát. Nếu hôm đó, ông ngươi mà đeo chiếc nhẫn trễ hơn một giờ thì toàn bộ báu vật huyền bí sẽ bạo phát và kết quả không chỉ có nhà ngươi và thành phố này sẽ bị tiêu diệt. Không những thế ta còn giúp ông ngươi có sức khỏe tốt hơn và chữa các vết thương khó lành của ông ta nữa.
Takuto nghe thấy vậy toát mồ hôi lạnh. Cậu ta nghĩ nếu như theo lời ông ta nói thì ông ta không chỉ có ơn với ông nội mà là ân nhân của dòng họ Mizuhara nói riêng và của toàn bộ thành phố nói chung. Cậu không bao giờ nghĩ các đồ vật huyền bí sẽ có thể bạo phát như vậy.
Thấy Takuto á khẩu người tóc bạc lên tiếng
- Có vẻ như ngươi thích hợp hơn ông của ngươi. Mặc dù ông của ngươi khiến ta thấy khá vừa ý nhưng lại không thể vào trong đây được. Nghe vậy Takto hỏi
- Thích hợp cho việc gì
- Truyền thừa, dĩ nhiên rồi. Để ta nói cho ngươi biết, không phải ta bị giam trong này mà chính ta đã giam mình vào trong này để kiếm người may mắn nhận sức mạnh truyền thừa của ta. Ngươi kiếm được chiếc nhẫn này và vào được đây cho nên ngươi là người thích hợp.
- Thôi cảm ơn, tôi cảm thấy cuộc sống của tôi cũng đã đủ tốt rồi.
Mặc dù bị từ chối nhưng người tóc trắng cũng không tỏ ra tức giận vẫn nói
- Thế nguyện vọng của ngươi là gì hả chàng trai?
-Tôi mong sống một cuộc sống bình yên hạnh phúc bên mọi người mà tôi yêu quý, thế là đủ rồi.
- Ha… Ha… Ha… Thế cơ à?
Người tóc trắng cười phá lên như cười nhạo Takuto, khiến cho cậu nổi giận.
- Này! Có gì đáng cười chứ? Đó không phải là điều hết sức bình thường hay sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!