Chương 18: Vạn niên thanh diệp tới tay

Sau khi phó thác hai cô bé cho học viện, Takuto đã trở lại nơi ở của hai cô bé tại khu dân nghèo, mặc dù nơi này lúc nào cũng bẩn thỉu và lụp xụp nhưng nơi đây luôn khiến cậu thư giãn nhất, không phải cuốn vào cuộc sống xa hoa vội vàng của đế đô. Cậu vốn là người ưa thích cuộc sống thầm lặng không thích xa xỉ và phải đối đầu với những biến cố cuộc đời, đối với cậu cuộc sống bình yên bên cạnh Suzuno và người thân đã là rất tốt, cái gì chức cao vọng trọng hay cuộc sống xa xỉ ăn không hết xài không tận thì cậu không để ý.

Buổi trưa cậu đi ra bên ngoài mua ít đồ ăn, hồi nãy, khi đưa đan dược cho Trưởng lão ông ấy đã hỏi Takuto có cần gì không để ông ấy giúp, bởi vì dù sao trong vụ giao dịch này học viện đã chiếm đại tiện nghi vừa có được hai cô bé thiên tài cực phẩm vừa có đan dược nên ông ấy muốn biểu thị chút thành ý với Takuto nên Takuto cũng không khách khí nói mình đang thiếu tiền.

Tưởng gì, đường đường là một trưởng lão học viện thiếu cái gì chứ tiền bạc là dư giả nên ông ấy đã đưa hẳn cho Takuto một ngàn vàng ngay lập tức mà không hỏi lý do.

Với một ngàn vàng thì mua một bữa ăn ngon là quá đủ, cậu đã vô một tiệm ăn trong đế đô, lúc đầu với trang phục của cậu chủ quán không cho cậu vô như khi cậu đưa mấy đồng vàng ra thì thái độ của chủ quán hoàn toàn thay đổi tiếp đón cậu như thượng khách. Trước khi ra khỏi quán cậu đã mua thêm mấy phần cơm lớn nữa và mang đến cho khu dân nghèo, dù sao cậu cũng là người của thế kỉ hai mươi nên không thể thấy người ta nghèo đói mà bỏ mặc được.

Đến khu dân nghèo, cậu gặp người có tiếng nói nhất ở đây và yêu cầu tập họp mọi người lại. Mọi người ở đây đã nhận thức được cậu là pháp sư lôi hệ từ khi đuổi cái tên đã hành hạ hai cô bé thì tỏ ra rất sợ hãi và tôn kính. Cậu đưa những phần cơm, thức ăn nặng trịch đầy ắp thơm ngon ra và bảo:

- Mọi người chia nhau mà dùng đi, dù sao ở đây đâu phải lúc nào cũng có được bữa ăn đầy đủ, cái này coi như ta thay mặt hai em ấy chăm sóc nơi cô ấy sinh ra và lớn lên vậy, hai cô bé ấy sau này sẽ giúp mọi người hơn.

Những người ở đây thấy cơm canh đầy ắp thì rất thèm thuồng khi nghe được lời Takuto thì bắt đầu lên nhận lấy phần mình rồi tìm chỗ thưởng thức, có một vài người đã tỏ ra thái độ muốn lấy của người khác nhưng đã bị Takuto cản lại và cảnh cáo. Cậu còn phát ỗi người ít tiền để có thể sử dụng trong thời gian tới.

Bây giờ cậu chỉ còn có hơn bốn trăm vàng và đang bước ra ngoài cổng đế đô. Hôm này là ngày hẹn để cậu lấy Vạn Niên Thanh Diệp. Cậu đã đến chỗ hẹn trong khu rừng gần đế đô ngồi xuống một gốc cây và tĩnh tâm chờ đợi. Sau khoảng một tiếng thì cậu cảm thấy có nhiều người đang tiếp cận nơi này, cậu có chút linh cảm không lành nên đã kích hoạt chúc phúc và kiếm nơi trốn. Trong khi trốn cậu thấy rất rõ những người đến đây đều là người của sáu đại gia tộc nước cộng hòa.

Cậu không rõ mình đã làm gì mà để sáu đại gia tộc truy tìm thế này nhưng khi nhớ lại hôm nay mình hẹn với ai thì cậu đặt hai tình huống, một là sáu đại gia tộc nghe ngóng được tin tức cô tiểu thư đó có một cuộc giao dịch ở đây nên đã lái sang sự việc người nắm pháp khí hồng hoang, hai là chính cô tiểu thư đó là người đã tiết lộ bí mật để sáu đại gia tộc đón đường cậu. Takuto không muốn là lý do thứ hai dù gì cậu vẫn là ân nhân của cô ta nên cậu cần phải ứng phó cẩn thận. Cậu từ từ đi đến chỗ đóng quân của sáu đại gia tộc và cậu nghe được cuộc nói chuyện của một người thủ lĩnh.

Thì ra, cô tiểu thư mà cậu quen chính là công chúa của nước cộng hòa, và khi cô ấy lấy Vạn Niên Thanh Diệp đưa cho Takuto thì tin tức bị lọt ra ngoài, nên quả nhiên sáu đại gia tộc đã lái giả thiết đến kẻ cầm pháp khí hồng hoang nên họ đến đây để truy lùng nhằm chiếm đoạt pháp khí. Sau khi nge được chuyện đó Takuto hừ lạnh "Cho dù thanh kiếm đó có phải pháp khí hồng hoang hay không vẫn thuộc sở hữu của ông nội ta, các ngươi muốn chiếm nó thì ta phải cho các ngươi nếm chút đau khổ mới được, nhưng thôi, bây giờ cứ chờ cô công chúa cái đã dù sao ta cũng nhớ được năng lượng của cô ấy cho nên sẽ không có khó khăn gì cả."

Cậu đợi khoảng hai mươi phút thì thấy cô công chúa đang từ bìa rừng đến, cô không phát hiện được những người nấp ở đây nên đã bình thản đi đến chỗ hẹn. Takuto phát hiện vây trong bóng tối ít nhất là mười cường giả cấp chín, có vẻ như bọn họ rất coi trọng việc lấy được pháp khí hồng hoang. Takuto cũng đoán được điều đó và cậu cũng thừa biết bọn họ sẽ không động thủ khi công chúa còn ở đây mà đợi sau khi giao dịch xong mới động thủ vì dù sao vị trí của công chúa không phải là dễ chọc.

Biết được điều đó Takuto mới xuất hiện trước mặt cô giả vờ không nhận ra những người mai phục bên cạnh nói với công chúa.

- Cô đến đúng hẹn đó, Vạn Niên Thanh Diệp của tôi đâu?

Cô công chúa bĩu môi lém lỉnh cùng pha tí hờn dỗi nói:

- Mấy ngày không gặp mà không nói được một lời hỏi thăm nào cả mà đã đòi đồ rồi, đúng là uổng công người ta lo lắng cho anh mà!

Takuto tròn mắt không hiểu chuyện gì, cô công chúa thở dài nói

- Anh đó nha! Nắm trong tay pháp khí hồng hoang đã là đối tượng truy tìm của bao nhiêu người đã vậy mới vô đế đô đã đồ sát công tử của gia tộc Jackson gây bao nhiêu phen huyên náo, thêm vụ đan dược thập cấp của sư phụ anh nữa, anh có biết sao đợt đấu giá đã xảy ra bao nhiêu trận đánh để chiếm đoạt viên đan dược đó không? Bộ anh tính làm loạn tung cả đế đô mới vừa lòng sao?

Takuto càng nghe càng ngạc nhiên, làm sao cô ta biết được vụ mình giết người và càng không thể hiểu nổi làm sao cô ta biết được mình đứng sau vụ đấu giá đan dược thập cấp. Như biết thắc mắc của Takuto công chúa nói:

- Cái vụ anh giết tên công tử đó thì do tôi tận mắt chứng kiến tại phòng tập, tôi thường đến đó để tìm kiếm những người có tiềm lực cho gia tộc mình và tôi đã thấy anh ra tay giết hắn. Còn vụ đan dược thập cấp là vì sư phụ tôi là người đã giám định đan dược cho anh, người đó anh cũng đã biết rồi đại sư Lola đó. Đại sư tỏ ra rất hứng thú với anh nên đã kể cho tôi và tôi dễ dàng xác nhận được.

Takuto nghe ma sững sờ không ngờ cô gái học giả ở phòng đấu giá lại là sư phụ của cô công chúa tinh quái này, thảo nào cô ta có thể nắm rõ được mọi việc như thế. Và những người của sáu đại gia tộc đang phục kích ở lại càng kinh ngạc, họ không ngờ mấy biến cố trong đế đô dạo gần đây do một tay kẻ nắm pháp khí hồng hoang này đạo diễn, người gia tộc Jackson thì như điên cuồng đòi xông ra giết Takuto để báo thù, nhưng lại bị mấy gia tộc khác chặn lại khuyên bảo vì đại cuộc nên họ mới nén giận chờ thời.

Takuto cũng dễ dàng phát hiện những biểu hiện của những người đang phục kích ở đây cậu đang thầm than nghĩ mấy gia tộc này sau khi công chúa trở về chắc chắn sẽ lao vô xé xác cậu ngay nên cậu âm thầm bàn tính với Quản Lý:

- Quản Lý à, bọn họ đông quá tính sao bây giờ?

Quản Lý bên trong cái nhẫn nói ra gọn gàng:

- Một phút

Takuto nghe vậy trả giá ngay lập tức cậu biết một phút chính là thời gian mà ông ấy giữ chân bọn họ giùm cậu:

- Một phút ba mươi giây

Quản Lý cũng không chịu kém ra giá:

- Một phút ba mươi giây, ở một chỗ không được chạy.

Lần này Takuto hiểu là cậu có một phút ba mươi giây để chuẩn bị một đòn kinh thiên động địa đuổi hết đám người ở đây đi. Cậu cũng gật đầu đồng ý, trong đầu cậu đã có danh sách một loạt đòn thế có thể sử dụng. Cậu quay sang cô công chúa và nói:

- Thôi tôi còn có việc, nên chúng ta cũng mau hoàn thành giao ước đi, con gái không nên đi chơi khuya đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!