Sáng hôm sau, Takuto và hai cô gái bắt đầu lên đường đi đến học viện đế đô. Vì hai cô bé không có tên nên Takuto đã đặt cho cô chị cái tên Yuki và cô em là Homura, cả hai lúc đầu có vẻ rất lạ lẫm với cái tên này nhưng khi biết được đó là cách đặt tên ở quên Takuto nên vui vẻ chấp nhận.
Học viện đế đô nằm ở trung tâm của đế đô, nơi này và phòng đấu giá là hai nơi duy nhất có thể so sánh với hoàng cung khi xét tất cả mọi mặt, nghe nói, viện trưởng của học viện này là cường giả bán bộ Thiên Cảnh hiếm hoi của đại lục và đặt biệt cô ta còn có quan hệ với Tinh linh tộc nữa chứ. Trên đường đi Takuto âm thầm đối thoại với Quản Lý về tình hình của học viện đế đô Quản Lý nói:
- Mấy lão bất tử trong học viện đó không phải là hạng tầm thường, tất nhiên bọn hắn chưa đáng là hạt bụi khi so sánh với ta nhưng với thực lực của cậu cũng dư sức làm đội trưởng trị an trong đó và lọt vào cường bảng rồi. Nói tới đội trị an thì ở đó có sáu đội nhóm do các giáo viên chọn ra để giữ trật tự và điều khiển các sự kiện như thi đấu hoặc trao đổi giữa học sinh với nhau. Có thể nói học viện như một đế đô thu nhỏ, cậu được tạo điều kiện tu luyện tốt nhưng cũng cần phải dựa vào thực lực và của cải mình có để đạt thứ mình muốn. Nếu ngươi có thực lực vào được Top của khối thì sẽ có ưu đãi hơn người nhưng đối mặt áp lực cũng hơn người, hiện tại kẻ nắm giữ top bảng là cháu gái của viện trưởng, cô ấy là tinh linh chính gốc đó, là phong hệ ma pháp sư cao cấp, có thể miễn cưỡng đánh ngang với cấp mười đó hay nói cách khác mạnh hơn cậu đấy mà cô ta thua cậu đến ba tuổi đó. Tinh linh vốn là những ma pháp sư trời sinh mà.
- Đúng là thế giới không thiếu thiên tài mà, nhỏ như vậy mà đã có thể chiến đấu với cấp mười rồi.
Takuto cũng không tỏ ra ngạc nhiên lên tiếng. Và ba người bọn họ tiếp tục đi. Theo lời Quản Lý học viện mặc dù nói thuộc trung tâm đế đô nhưng bản thân nó là một đặc khu mà ngay cả đế đô cũng chưa chắc có toàn quyền áp đặt lên nó.
Bao quanh học viện và cũng là hàng rào phòng thủ tự nhiên mà người ta gọi nó là Khu Sinh Cảnh, một khu rừng không kém độ nguy hiểm so với khu rừng Mộng Huyễn, đó là nơi mà học viện thường chăn nuôi huấn luyện những loài yêu thú mà họ đã thuần hóa sau đó thả đi nhằm mục đích để bảo vệ những học sinh đi vô đây hái dược liệu hoặc tấn công những kẻ xâm nhập bất hợp pháp.
Chưa kể trong khu rừng có rất nhiều trận pháp khiến cho những kẻ đột nhập bị vây khốn. Nếu người nào lén vào đây mà không có sự chỉ dẫn thì chắc chắn sẽ có hai kết cục một là bị yêu thú giết chết hai là bị lạc đường và kiệt sức.
Bây giờ hai người đã đến trước cổng vào của Khu Sinh Cảnh của học viện, có hơn mười người đang đứng gác cổng khi thấy Takuto tới họ chặn vào và lên tiếng:
- Đây là địa phận của học viện nếu không có phận sự xin đi cho.
Một tên trong bọn chúng, người có vẻ là cấp trên khi thấy cách ăn mặc xoàng xĩnh của bọn Takuto lên tiếng với giọng điệu khinh bỉ:
- Cái bọn súc vật của khu dân nghèo đến đây làm gì vậy, mà thôi sẵn ta đang chán, đem hai con bé vô hưởng thụ còn tên kia thì giết đi.
Nói xong hắn lao nhanh vào hai cô bé định bắt vào trong. Nhưng khi hắn nghĩ đã thành công thì một bàn tay đã bóp chặt lấy tay hắn, hắn ngước lên nhìn thì thấy tay mình bị tên con trai mình coi là kẻ sắp chết đang bóp chặt và hắn cảm thấy mình giống như bị yêu thú nắm lấy vậy không thể thoát ra. Hắn ta không còn tỏ vẻ khinh thị nữa mà vận hết sức tung một quyền thì thấy đối thủ của mình đã biến mất.
Một giọng nói vang lên đằng sau lưng
- Sức mạnh không tệ nhưng chậm như ngươi đối phó với tốc độ của lôi hệ thì chưa đủ tư cách.
Kẻ nói lời ấy không ai khác chính là Takuto, cậu đã vận đụng lôi năng lượng vào chân để nhanh như chớp phóng ra đằng sau lưng tên hộ vệ. Hắn nghe thấy lời khích bác của Takuto thì bắt đầu phẫn nộ quát:
- Súc vật khu dân nghèo như các người mà dám nói như vậy với đội trưởng đội hộ vệ như ta ư, muốn chết.
Hắn dứt lời tập trung sức mạnh và không khí đột nhiên nóng lên một tần hỏa diễm xanh lam xuất hiện trên cánh tay, nhìn thấy nó khiến Takuto cảnh giác, cậu biết đây không phải là hỏa diễm tầm thường mà là sức mạnh của bí kí của võ giả. Nhưng cậu không có nhiều thời gian suy nghĩ tên đó đã lao tới tung các đòn tấn công như vũ bão vào các chỗ yếu hại trên cơ thể Takuto.
Nhưng Takuto cũng không phải hạng vừa cả hai giao đấu cả trăm chiêu vẫn chưa phân thắng bại, quyền cước của tên đó tuy dũng mãnh nhưng không thể theo kịp tốc độ của Takuto vốn được cường hóa nay lại quán chú thêm lôi năng lượng. Cho nên tên đó không chỉ không đánh trúng mà còn thỉnh thoảng bị trúng đòn của Takuto và dần xuống sức.
Một lúc sau, Takuto bắt đầu nghiêm túc kết thúc trận đấu, cậu giơ tay sử dụng Rasengan và nhanh chóng đã tụ được quả cầu năng lượng. Khi quả cầu năng lượng được tạo ra, xung quanh lờ mờ xuất hiện một lực hút vào trung tâm của quả cầu khiến tên hộ vệ ngưng trọng. Tuy chiêu thức đó trông đơn giản nhưng lại cần có khả năng không chế rất cao năng lượng cảu bản thân chỉ một sơ hở nhở thôi cũng đã đủ khiến ngươi bị năng lượng phản phệ khủng khiếp.
Takuto lao nhanh về phía tên đội trưởng tống thẳng quả cầu năng lượng ngay vào ngực hắn. Tên hộ vệ tuy kiên kị nhưng cũng dồn hết năng lượng còn lại ngưng tụ hỏa giáp để đối kháng lại với quả cầu năng lượng nhưng với chiêu thức có độ xoay tròn cực đại và sức nén cực mạnh của Rasengan không khác gì một mũi khoan đã xuyên lủng phòng ngự của tên đội trưởng và đánh hắn văng xa hơn mười mét gục xuống đất tả tơi như cái mền rách.
Phải mất vài chục giây sau, tên đó lồm cồm bò dậy nhìn Takuto với anh mắt oán hận rồi quay sang nói những người khác bằng một giọng điên cuồng:
- Mau bắt chúng lại cho ta đội hộ vệ học viện, giết chúng, giết bọn súc vật này cho ta.
Đội hộ vệ bên trong nghe thấy mệnh lệnh của tên đội trưởng cũng đã lao ra vây lấy ba người. Hai cô bé thấy vậy thì sợ hãi run lên từng đợt. Còn Takuto tuy không sợ nhưng cũng có chút phiền phức khi vừa phải chiến đấu vừa phải bảo vệ hai cô bé, cậu lên tiếng giọng vừa châm chọc vừa trào phúng:
- Hừ! Chẳng lẽ học viện nổi tiếng đại lục lại chơi trò đấu thua rồi ỷ vào số đông ăn hiếp người hay sao?
Tên đội trưởng nghe vậy cũng lên tiếng cười bỉ ổi
- Hừ bọn súc vật như các ngươi, thì giết bao nhiêu cũng thấy còn nhiều thế nên đâu cần bận tâm đến danh tiếng.
- Một tên súc vật mà có thể khiến ngươi đo đất thê thảm thế này thì ngươi có tính là con người không?
Một giọng nói trào phúng phát ra từ bên trong cánh cổng. Tên đội trưởng tức giận quay vô định giáo huấn tên ăn nói bậy bạ thì hắn đột nhiên sững lại. Trước mặt hắn là một nam tử cao ít nhất là hai mét lực lưỡng như mấy bức tượng hộ pháp, trên người hắn tỏa ra áp lực khiến người ta cảm thấy khó thở. Takuto đoán người này thực lực cũng không phải tầm thường có thể đánh với cậu một trận ngang bằng.
Tên đội trưởng khi thấy tên đó run lên từng trận, kẻ đứng trước mặt hắn là đệ thập trong bảng thống kê "Những Người Không Nên Gây Sự Nhất" trong học viện, mặc dù không nằm trong top mười cường giả nhưng tên này cũng thuộc loại không ai muốn đụng chạm vì sự liều mạng trong phong cách chiến đấu điên khùng của hắn. Lúc này tên đội trưởng mới lên tiếng với vẻ kiên kị:
- Cuồng đao. Ngươi không phải định xen vào việc của đội hộ vệ đấy chứ, mấy tên này động thủ với ta nên ta bắt chúng vô xử lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!