Chương 14: Đấu giá hội

Hiện tại, Takuto đang đứng trong khu chợ thuộc phòng đấu giá lớn nhất ở nước cộng hòa Phòng đấu giá Atemis, cậu không khỏi cảm thấy thất thần vì quy mô của nó, mặc dù cậu chưa bao giờ đến với sàn đấu giá trước đây nhưng cậu vẫn không khỏi thấy kinh ngạc.

Cậu thấy ở đây biết bao nhiêu gian hàng bày bán đủ thứ từ công pháp, bí kỹ cho đến pháp khí thảo dược, tất cả các thứ đó đều được bán ở đây. Nhưng ở khu này chỉ là một khu không đáng kể so với những gì mà được công khai bán đấu giá bên trong tòa nhà lớn kia.

Quan sát phía công vào, Takuto thấy mấy chục người gác cửa lăm lăm vũ khí đang không ngừng quan sát chung quanh để giữ an ninh trật tự của khu chợ này tất cả những người này đều đã đạt tới võ giả cấp sáu rồi. Takuto thầm kinh ngạc chỉ mới giữ cửa mà đã võ giả cấp sáu rồi thì chắc trong đây cũng tồn tại võ giả Nhân cấp hoặc Địa cấp, không chừng.

Quan sát một lúc, Takuto quyết định đi vào, hiện tại cậu đang mặc một chiếc áo khoác trùm kín, vì đan dược cậu ta bán có thể gây động tĩnh rất lớn nên cậu ta cũng cần phải chắc chắn. Khi đi vào trong, cậu càng choáng ngợp hơn vì quy mô của nó, khắp nơi bốn phía đều có những màn ảnh ma pháp cực lớn để quảng cáo những vật phẩm đang đấu giá và lịch đấu giá, Takuto quay sang hỏi Quản Lý đang bên cạnh mình:

- Nè, trong mấy món đó có món nào đáng giá hợp với tôi không?

Quản Lý quan sát một lúc rồi nói:

- Toàn là đồ vứt đi thôi mà, chẳng thể trong mong có món gì giá trị đâu. Nếu nói có thứ hợp với ngươi thì may ra có những món bí mật không được liệt kê trên kia.

Takuto nghe vậy trợn mắt khinh bỉ, đồ đấu giá rẻ nhất cũng đã hơn mười ngàn đồng vàng rồi mà trong mắt Quản Lý chỉ là đồ vất đi. Như hiểu Takuto đang nghĩ gì Quản Lý nói:

- Ta dám chắc đan dược ngươi đưa ra ít nhất gấp ngàn lần số đó, không, phải nói chính xác hơn là người ta sẽ đổi những món có giá trị tương đương.

Takuto nghe vậy kinh ngạc, cậu không ngờ chỉ một đêm lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ người luyện Dung Kỹ lại giàu có đến vậy ư.

Đi một lúc, thì cậu đã đến phòng giám định bảo vật, đúng như tên gọi nơi đây là nơi kiểm tra chất lượng của vật được đấu giá, sàn đấu giá chỉ quan tâm vật được đưa ra có giá trị bao nhiêu chứ không hề quan tâm tới nguồn gốc sản phẩm chính vì thế cho dù ngươi có giết tông chủ tông môn nào và lấy bảo vật của hắn đem đi bán thì nơi đây cũng không quan tâm nhưng nơi này cũng không chịu trách nhiệm cho người mua nó khi họ gặp phải vấn đề bị truy sát bởi vật phẩm liên quan.

Khi Takuto bước vào thì một thị nữ đã ra tiếp đón nói:

- Tiên sinh, cho hỏi ngài định bán cái gì?

Takuto cũng lên tiếng trả lời:

- Ta tới đây bán đan dược.

Nghe vậy cô thị nữ cũng mỉm cười và nói:

- Xin ngài theo tôi tới phòng định giá.

Nói rồi cô ta dẫn Takuto đi đến một căn phòng ở cuối hành lang, thì nói:

- Mời ngài vào, ở trong đó có một vị đại sư chuyên kiểm nghiệm hàng hóa sẽ giúp ngài định giá. À tôi lưu ý ngài một điều đừng khiến ngài ấy nổi giận nếu không hậu quả rất đáng sợ, đã từng có người mang đan dược giả vô đây nên khiến ngài ấy nổi giận và sau đó ngài ấy đã phế bỏ một cao thủ nhân cảnh chỉ trong vài chiêu thôi đó.

Nghe xong Takuto phát lạnh, người có thể phế bỏ cao thủ nhân cảnh chỉ trong vài chiêu thì cậu không thể là đối thủ, với khả năng cậu bây giờ chỉ có thể đấu ngang với cấp tám thôi còn nếu sử dụng độc chiêu thì nếu may mắn có thể làm bị thương được cấp chín.

Khi đi vào, Takuto thấy được nơi này giống như là một phòng thí nghiệm kiêm thư viện chất đầy sách vở tư liệu nghiên cứu và những dụng cụ làm thí nghiệm phép thuật, có vẻ người này là một người có học thức rất yên bác.

Cô thị nữ dẫn đường cho Takuto đến giữa căn phòng, ở đó cậu thấy hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn nhưng cân đối mặc váy dài tôn lên nét dễ thương của cơ thể, với mái tóc tím nhạt xõa tự do kèm thêm đôi mắt kiếng tôn lên sự thông thái của một nhà khoa học đang đọc sách như chìm đắm trong biển trí thức của riêng mình. Cô thị nữ lên tiếng cung kính với cô gái đó:

- Lola đại sư, có người xin định giá đan dược ạ.

Có vẻ cô ấy đang tập trung nghiên cứu nên không có biểu hiện gì vẫn đắm chìm trong cuốn sách của mình, đến khi cô thị nữ gọi lần thứ hai thì cô ấy mới tỉnh khỏi sự mê đắm trong kiến thức, cô ấy quay lên hỏi:

- Hả? Cái gì vậy?

Cô ta có vẻ chưa hoàn toàn tỉnh giấc nên cô thị nữ nói :

- Đại sư à có khách đến giám định đan dược

- Ừ, thế à. Biết rồi.

Cô gái quay lên nhìn Takuto rồi tỏ vè hơi ngạc nhiên nói

- Lạ thật!, Tôi không cảm thấy năng lượng trong cơ thể anh, nhưng tại sao tôi cảm thấy anh có thể chiến đấu với cao thủ cấp tám chứ nhỉ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!