Chương 13: Ai ngược đãi ai ?

Trên đường đi, hai cô bé đã nói cho Takuto rất nhiều chuyện mà cậu ta không biết của thế giới này, cậu biết được thế giới này có những nơi bồi dưỡng ra võ giả hoặc ma pháp sư là những học viện nổi tiếng, như đế đô có học viện Sandra là chuyên gia đào tạo cả võ giả và ma pháp sư. Người học ở đó chủ yếu là quý tộc, mặc dù học viện có chế độ miễn phí ưu tiên cho những ai có thiên phú cao nhưng người bình dân cũng không có nhiều bởi vì nếu ngươi là quý tộc có tiền ngươi sẽ được bồi dưỡng cơ thể từ nhỏ mà cái đó là thứ mà người thường không bao giờ có được.

Bên cạnh đó, nếu ngươi học ở đó ngươi sẽ có cơ hội có công pháp hoặc đấu kỹ mạnh mẽ khiến cho thực lực ngươi tăng thêm một bậc. Nhưng muốn kiếm vũ kỹ thì cũng cần phải có tiền, cái mà học viện cung cấp cho ngươi chỉ là môi trường tu luyện tốt hơn mà thôi còn về công pháp hay đan dược phải bỏ tiền ra mua hoặc mua bằng điểm cống hiến theo quy định của học viện.

Chính vì điều đó mà những học sinh thuộc lớp bình dân nào tự tin mình có thân thể cường tráng nên đã đăng ký làm bao cát cho người khác tập luyện để lấy tiền về mua công pháp, hình thức này rất phổ biến không chỉ học viên mà bình dân bên ngoài cũng tham gia và thậm chí có một số học viên thuộc lớp quý tộc có nghị lực cao cũng chọn phương pháp này để rèn luyện ý chí bởi vì khi ngươi làm bao cát ngươi không được đánh trả chỉ có thể né hoặc đỡ đòn mà thôi.

Nhưng kiếm được tiền bằng cách này không dễ dàng bởi vì nếu ngươi có bị đánh chết cũng là do ngươi không biết lượng sức mà thôi không trách ai được.

Đi một lúc thì đã đến nơi, hiện tại ba người đang đứng trên một sảnh rộng và có rất nhiều người cao to, Takuto nhận ra đặc điểm chung của họ là ăn mặc rất bình dân thậm chí có người ăn mặc rách rưới nghèo khó nữa. Cậu quay sang hai cô bé và hỏi:

- Nếu có tổ chức như thế này thì làm sao mà tên công tử quý tộc mà em kể có thể ngang nhiên không trả tiền mà chặt người ta ra làm mấy khúc rồi ném xuống sông.

Hai cô bé thấy vậy ra hiệu cho Takuto nói nhỏ:

- Anh hãy cẩn thận đó, nơi này có tay chân của hắn. Nếu nói về chuyện đó, thì tên công tử khi trong phòng luyện tập đã giết chàng thanh niên đó sau thì cắt làm nhiều mảnh rồi quăng xuống sông nhưng hắn có trả tiền bằng cách quăng số tiền đó xuống sông nơi hắn quăng thi thể của cậu ta cho nên không ai nói hắn vi phạm cả với lại nguyện vọng được chôn cất tử tế của thanh niên đó chỉ nói cho dân ở đây biết mà người dân ở đây sợ hãi nên đâu dám nói, dù gì hắn cũng là quý tộc.

Takuto nghe vậy cũng thấy bất mãn thay cho người thanh niên kia. Bỗng cậu thấy một người có vẻ là võ giả cấp năm tiến lại gần cậu và nói:

- Ngươi là người đăng ký làm bao cát à, ta thấy cơ thể ngươi cũng miễn cưỡng là thích hợp nên thôi vô xếp hàng đi rồi chờ được chọn ra. Nếu ngươi có thể sống sót và thỏa mãn người thuê thì sẽ được chữa trị miễn phí và thêm vào số tiền hai bên quy định nữa.

Takuto gật đầu như đã biết sau đó bắt đầu xếp hàng ngồi chờ. Khi thấy Takuto đi vào mọi người chỉ nhìn một chút rồi quay đi, bởi vì Dung Kỹ cường hóa rất cao về chất nên Takuto chỉ trông bên ngoài cường tráng hơn chút so với trước kia mà thôi nên cũng không tạo ra sự chú ý mấy. Bọn họ không biết rằng Takuto ngang với võ giả bậc bảy mạnh nhất ở cái sảnh này và nếu cậu dùng độc chiêu có thể miễn cưỡng ngang võ giả cấp chín.

Một luc sau, một người đàn ông đi vào và nói lớn:

- Hoan nghênh những người không sợ chết đến với nơi này, tôi không nói gì hơn là chúc quý vị được chọn và còn sống để lấy tiền.

Khi người đó nói xong, thì từ bên trong, những người ăn mặc hoa mỹ như quý tộc mang theo những món vũ khí tinh xảo chỉ dành cho nhà giàu và quý tộc mới mua nổi. Đa số họ khoảng mười sáu đến hai mươi tuổi, nam có nữ có và Takuto nhận ra cao nhất ở đây chỉ có tu vi khoảng câp sáu ma thôi thì khiến cậu không khỏi hơi nản. Cũng đúng bởi vì cấp sáu thì cậu ột quyền là gục.

Hiện tại các nam nữ quý tộc đang tuyển chọn bao cát ình, họ thường nhắm vào những học viên của học viện bởi vì dù sao những người đó có thực lực cao nên việc luyện tập hiệu quả hơn nhiều so với bình dân.

Tuy phần lớn là vậy, nhưng có những tên lại dùng cách này để hành hạ những người bình dân để thỏa mãn thú vui của hắn, như tên công tử đang nhìn về phía Takuto đứng cùng hai cô bé. Hắn thấy cách ăn mặc của Takuto và hai con bé nghĩ rằng cậu là người ở khu dân nghèo nên có ý nghĩ giết Takuto rồi bắt hai cô bé về hành hạ cho thỏa thích mà chỉ cần bỏ ra ít tiền là được nên hắn chỉ Takuto rồi cao giọng nói:

- Tên đang đứng với hai con bé đằng kia ta trả ngươi ba đồng bạc để luyện tập với ngươi.

Đơn vị tiền tệ ở thế giới này lần lượt là đồng vàng, bạc, đồng và kẽm. Một vàng có thể đổi lấy mười bạc, một bạc lấy được mười đồng, và một đồng lấy được mười kẽm. Đối với người dân bình thường thì với một bạc hoàn toàn đủ cho họ sống được một tháng thoải mái nên có thể hiểu ba đồng bạc đối với người thường là lớn thế nào. Hai cô bé nghe tên đó ra giá cao không những không vui mừng mà còn tỏ ra sợ hãi nói với Takuto:

- Anh đừng nhận lời hắn, hắn là kẻ đã giết người thanh niên mà em kể đó, hắn rất dã man, em không muốn anh bị giết đâu.

Takuto nghe vậy, lửa giận bắt đầu trào lên nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh trong lòng thầm nghĩ "Ta chưa tìm ngươi mà ngươi đã tìm đến cửa rồi mà không giáo huấn một trận thì đâu có được" Nghĩ thế Takuto bước đến trước tên công tử đó cúi chào cho phải phép sau đó người chủ trì ở đây lên tiếng:

- Có ai trả cao hơn cho người này không? Nếu không người này sẽ đối luyện với Jackson thiếu gia.

Không ai lên tiếng cả vì tất cả mọi người ở đây đều biết sở thích quái dị của tên này với lại nể mặt gia tộc của hắn nên không ai tranh với hắn. Tất cả mọi người đều cầu chúc cho Takuto ngoại trừ hai cô gái đang ngồi phía trong phòng quan sát thì lại cầu nguyện cho tên công tử liều mạng đó.

Ở phòng quan sát, hai cô bé này chính là cô tiểu thư và cô hầu mà Takuto đã cứu trong rừng. Họ sau khi về đã đến đây để nghỉ ngơi và kiếm trong những người ở đây xem ai đáng coi trọng để bồi dưỡng nhằm nâng cao lực lượng gia tộc. Bây giờ cô hầu Marie lên tiếng:

- Tiểu thư à, với thực lực của cậu ta sao lại phải đi đến đây kiếm tiền vậy?

Cô công chúa cũng lắc đầu:

- Ta không biết, cậu ta có rất nhiều bí mật, thứ nhất là có thể sử dụng thành thạo rất nhiều nguyên tố, thứ hai có năng lực cảm ứng vô cùng mạnh, thứ ba chỉ chưa đến hai mươi tuổi đã đạt cấp sáu, à không có thể lên cấp bảy rồi, thiên phú vô cùng cao siêu, ngay cả anh của ta người được mệnh danh là siêu cấp thiên tài cũng đến hai mươi lăm mới lên được cấp bảy và cuối cùng có được pháp khí hồng hoang.

Nếu nói sau lưng cậu hay nói chính xác là người sư phụ tóc bạc của cậu ta không có một thế lực lớn nào thì tuyệt đối không thể tin. May là chúng ta đã có Vạn Niên Thanh Diệp để đưa cậu ta nhằm giữ mỗi quan hệ này chứ nếu không thì sẽ rắc rối lắm.

Marie nghe vậy ngạc nhiên

- Với thực lực của sư phụ tiểu thư đã đạt nửa bước địa cấp cao thủ mà vẫn kiên kỵ sư phụ cậu ta ư

Công chúa gật đầu nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!