Chỉ mất gần chín ngày, bọn Takuto đã đến thành phố Sandra, đế đô của nước cộng hòa. Đây là một trong bảy thành phố lớn nhất của đại lục nhân tộc ở thế giới này và nơi đây cũng là nơi diễn ra nhiều hoạt động buôn bán giao thương hàng hóa trên khắp đại lục. Nhất là các hoạt động đấu giá, có rất nhiều hàng hóa quý hiếm trên khắp đại lục được đưa đến đây để đấu giá, thậm chí cả nhiều dược thảo quý hiếm cũng có xuất hiện.
Tại trạm dừng xe ngựa, Takuto lẻn ra ngoài khi thấy không có người phát hiện. Cậu ngẩng đầu nhìn thành lũy to lớn ở trước mặt, trên cổng thành có ba chữ "Thành Sandra" lớn viết trên đó rất có phong cách quý tộc lắm tiền xa hoa. Chỉ mới là cổng thành thôi mà đã thấy sự xa xỉ ngập tràn thế này khiến Takuto không khỏi hâm mộ. Đứng trước cửa thành là hai tên gác cổng, Takuto dựa vào cảm nhận mà đoán hắn cũng ngang võ giả cấp sáu đang thu tiền, cậu bây giờ hoàn toàn dễ dàng đánh bị chúng bởi sau khi luyện tâm cậu cũng có chút tiến bộ ngang với võ giả cấp bảy rồi.
Hai tên đó đứng thu tiền vào cổng của những người muốn đi vào, vì Takuto đã lén xuống xe trước và cô tiểu thư hẹn là mốt sẽ đưa Vạn Niên Thanh Diệp cho cậu. Và bây giờ, cậu đang bị chứng bệnh mà ý học hiện giờ cũng bó tay đó là viêm màng túi nên không có tiền vào nhưng cậu cũng chẳng chịu thua và vận phong năng lượng vào chân phóng qua hai tên bảo vệ. Cậu đang có chúc phúc nên hoàn toàn không bị phát hiện chút nào đã có mặt trong thành. Bỗng nhiên cậu nghe tiếng quát tháo.
- Con bé khốn khiếp đứng lại cho tao
Quay ra nhìn thì cậu, thấy một tên cao to đang đuổi theo một cô bé khoảng mười tuổi, trên tay cô bé đang cầm một túi vải dường như là túi đựng tiền, cậu nghĩ cô bé kia đã móc túi của tên cao đó khiến hắn đuổi theo và căn cứ theo năng lượng cô bé phát ra Takuto nghĩ cô bé này phải bị bỏ đói lâu lắm rồi. Takuto ngạc nhiên tự hỏi, tại một nơi sầm uất thế này sao lại có người bị bỏ đói nhỉ.
Có vẻ vì đói quá, nên cô bé đã gục ngã trên đường, vẻ mặt sợ hãi người cao to đang đến gần:
- Đồ tạp chủng, ta phải giết ngươi.
Tên cao to rút thanh dao đeo trên hông ra và đâm thẳng vào ngực cô gái đang nhắm mắt chờ chết trong sợ hãi. Nhưng hôm nay không phải là ngày chết của cô bé, con dao tên cao to đang đâm tới thì đột nhiên dừng lại không phải nói là bị giữ lại thì chính xác hơn. Tên cao to ngạc nhiên quay lại thì thấy một thanh niên khoảng mười sáu tuổi đang giữ chặt tay hắn khiến hắn không cử động được. Hắn gào lên:
- Buông tao ra thằng nhãi, không tao giết mày bây giờ.
Nói xong hắn vạn lực định thoát khỏi sự khống chế nhưng một võ giả mới cấp ba như hắn thì làm sao có thể làm được. Thanh niên trẻ đó là Takuto đang khống chế hắn và bảo:
- Chỉ cần cô bé trả tiền cho ông là được mà đâu cần phải giết người như thế.
Sau đó Takuto quay sang cô bé đang ngồi dưới đất dịu dàng nói:
- Ăn cắp là không tốt đâu, trả lại túi tiền cho ông ấy nào.
Cô bé nghe vậy mặc dù sợ hãi vì người này dễ dàng khống chế kẻ cao to đáng sợ kia chắc chắn mình không chạy được nhưng cô bé vẫn run rẩy ôm khư khư túi tiền sau đó nói trong nước mắt:
- Không… Nếu… Nếu… Không nang được tiền về… Em gái em sẽ bị giết mất. Không… Kể cả không bị giết thì cũng bị chết đói thôi đã gần mười ngày em ấy đã không ăn gì rồi.
Takuto nghe vậy sầm mặt. Cậu không ngờ nơi náo nhiệt giàu có nhất đại lục mà lại có chuyện như vậy. Cậu đã hình dung ra được câu chuyện là hai chị em này bị một tên nào đó bắt đi ăn trộm và đem tiền về cho hắn sau đó mới được ăn cơm còn không thì nhịn đói, mặc dù trong thế giới thực cậu đã nghe nhiều chuyện như vậy nhưng đây là lần đầu tiên chứng kiến cậu mỉm cười và dịu dàng nói với cô bé:
- Hãy trả lại cho ông ta tiền đi, anh sẽ giúp em và em gái của em.
Không hiểu sao ánh mắt dịu dàng của Takuto khiến cô bé rất yên tâm dường như có một sự tin tưởng vô hình nào đó, cô bé cảm thấy nam tử trước mặt mình sẽ không bỏ mặc mình và em gái như ba mẹ của mình trước đây. Cô bé run rẩy đưa túi tiền cho Takuto và cậu đã trả lại cho tên cao to nhưng tên đó kiểm tra lại gào lên.
- Thiếu mất tao hai đồng bạc rồi, mày có trả không đồ tạp chủng!
Cô bé ngồi trên đất run lên cầm cập nhưng cũng lên tiếng phản bác:
- Tôi không hề lấy của ông cái gì cả, khi bị ông đuổi tôi có thời gian giấu tiền đi sao.
Tên đó tỏ vẻ không quan tâm nói:
- Hừ! Mày chuyền động bọn lúc nào sao tao biết được, hay cũng có thể thằng nhóc này là đồng bọn của mày không chừng.
Nghe vậy Takuto bắt đầu thấy tức giận cậu liếc mắt qua tên cao to trong mắt đầy hàn khí vô tình tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Takuto từng một chiêu giết bao nhiêu người và chưa kể khi luyện tâm cậu cũng đã giết không ít trong ảo cảnh nên sát khí của cậu bây giờ vô thức tỏa ra ngoài khiến tên cao to rét lạnh, Takuto nói:
- Có giỏi nói lại lần nữa, ta không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nếu cô ấy đã trả lại tiền rồi thì ngươi hãy cút đi, đừng mong ta nộp thêm cái gì nữa, nếu có chỉ có hai nắm đấm của ta thôi, thích ăn ta cho ngươi hoàn toàn miễn phí.
Teo cao to nuốt nước bọt, tính ra tay thì thấy thân thể mình không cử động được chút nào, sát khí lạnh lẽo đã khiến cho hắn run bần bật từng hồi, sau một lúc Takuto bỏ đi với cô bé thì hắn mới cử động được.
Bây giờ, cô bé đang đi với Takuto đến chỗ của mình. Cả hai người đi đến một khu vực mà Takuto không tin nó là nơi thuộc đế đô giàu có này phải nói đó là khu phố ổ chuột mới chuẩn xác bởi vì ở đây trần ngập những mái nhà nhỏ lụp xụp tàn tạ nối tiếp nhau, thậm chí không bằng nhà dân thường ở nông thôn nữa. Cô bé thấy vẻ mặt đầy ngạc nhiên thắc mắc của Takuto nói:
- Có phải anh nghĩ đế đô sầm uất tại sao lại có nơi như thế này đúng không. Mặc dù nó sầm uất thật, nhưng sự phân chia giàu nghèo ở đây là thiên đàng địa ngục. Mọi người ở đây đều là những người nuôi tư tưởng vô đế đô đổi đời nhưng lại bị nơi này đào thải tập trung trong khu này, trong suy nghĩ của người có tiền ở đế đô, khu này là khu dành cho súc vật chứ không phải là người, chuyện bọn họ vào đây để giết người ở đây cho vui hoàn toàn là bình thường, người ở đế đô cho dù thấy một người ở đây bị đem ra đường công khai hành hạ cho đến chết cũng là bình thường. Không ai ở đây có quyền lên tiếng cả. Thậm chí trước đây có một thanh niên đã tự bán mình để làm bao cát tập luyện ấy công tử nhà giàu chỉ để kiếm một số tiền chôn mình mà thôi, nhưng tên nhà giàu đó sau khi đánh chết cậu ta trong tập luyện không những không đem chôn cất tử tế mà lại cắt xác ra từng khúc rồi quăng xuống sông cho cá ăn. Thật quá mức ác ôn tàn nhẫn
Cô bé nói vừa nhớ lại những kỷ niệm của hai chị em đã trải qua mà khóe mặt lại nhỏ lệ. Hai cô bé này đã bị bỏ rơi khi mới bốn tuổi và phải ăn xin để sống qua ngày, sau đó một tên đàn ông đã đưa hai cô bé về đã dạy cho bọn họ cách ăn trộm sau đó sai họ ăn trộm măng về cho hắn đi đánh bạc. Đó là bắt đầu của địa ngục trần gian, ngày nào trộm được nhiều thì thôi chứ nếu không trộm được hoặc ít không đủ cho hắn chơi bạc thì hắn không những đánh mà còn bị bỏ đói.
Hai chị em phải kiên cường lắm mới sống cho tới bây giờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!