Chương 11: Luyện tâm khủng khiếp

Takuto bây giờ chỉ có thể cảm thấy thời gian trôi qua ở nơi không gian hư vô. Từ khi cậu chạm tay vào Tà Vương Chân Nhãn cậu chỉ thấy có màn đêm mù mịt không hề có hồi kết. Cậu đã chạy khắp nơi mà dường như nơi này không hề có giới hạn. Bỗng nhiên, cậu thấy xuất hiện trước mặt mình là một khung cảnh quen thuộc, đó là nhà cậu nhưng khi cậu bước vào thì cảnh tượng kinh khủng đập vao mắt cậu. Cha, mẹ, em gái cậu đều đã nằm trong vũng máu. Cậu chạy đến xem thì tất cả đã quá muộn, bọn họ đã chết.

Cậu gầm lên gào thét thì một giọng nói giống u linh vang lên đằng sau.

- Thế nào đây chính là sức mạnh đó.

Takuto quay ra đằng sau, Cậu thấy một thân ảnh giống hệt cậu nhưng với đôi mắt đỏ rực trên tay đang cầm gì đó. Khi Takuto nhìn kỹ thì tâm trạng cậu hoàn toàn sụp đổ. Trên tay tên đó chính là Suzuno đang giãy dụa vô lực trên tay của hắn. Takuto gầm lên như chưa bao phẫn nộ như vậy:

- Buông cô ấy ra! Tên khốn nạn!

Takuto lao thẳng vào tên đó và ra đòn nhưng tên đó cũng không vừa, hắn đều biết mọi đòn thế của Takuto. Cả hai giao đấu hơn trăm chiêu mà vẫn không bại, tên đó cười.

- Hừ! Ngươi cũng là ta, mà ta cũng là ngươi. Đánh bại ta à. Mơ tưởng!

- Thế tại sao ngươi giết cô ấy, nếu ngươi là ta.

- Nếu ngươi muốn đi trên con đường cường giả thì đây là điều cần thiết, muốn trở thành cường giả phải chặt bỏ hết tình cảm thì mới không còn điểm yếu cho người ta lợi dụng, nếu người chấp nhận con đường của ta thì ngươi sẽ không còn lo lắng bất cứ thứ gì nữa.

- Ngươi im đi

Takuto lại lao lên cùng tên đó chiến đấu. Cả hai đánh nhau không biết ngày tháng nhưng vẫn không phân được thắng bại. Giống như nếu Takuto mạnh lên một thì hắn cũng vậy. Và Takuto còn thấy rất nhiều cảnh tượng khác, bạn bè người yêu bị thương, bị giết, sợ hãi, phẫn nộ, điên cuồng khiến cậu ta chìm trong dục vọng giết chóc, giết tất cả, giêt khắp thế giới, khắp vũ trụ này cũng không thể thỏa con khát máu.

Cậu ta vừa giết lại vừa đấu với kẻ giống hệt mình từ năm này đến tháng nọ không ngừng nghỉ. Takuto không biết bao nhiêu lần đã suýt chết vì kiệt sức nhưng khi cậu sắp gục thì thân ảnh của Suzuno bị tên đó giết chết lại hiện ra trước mặt cậu và cậu đã phát nộ trong tận linh hồn và tâm thức của mình cậu đã thề rằng phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ người con gái ấy, lời thề nay đã phát ra từ linh hồn và tâm can khiến cậu một lần nữa trở nên vững vàng trong cuộc sống này.

Trải qua không biết là bao lâu, trên một bức tường của tòa nhà đã sụp đổ vì trận chiến hai người, Takuto đang ngồi đó, tay cậu đang đâm xuống ngực một người giống hệt cậu và kẻ đó nói trong kiệt sức:

- Ngươi mạnh hơn rồi, nhưng…

- Ta không rõ con đường ngươi chọn có phải là con đường cường giả hay không, nhưng nếu thật là phải làm như vậy thì ta thà không làm cường giả mà chỉ là một kẻ yếu đuối nhưng chỉ cần có thể chiến đấu với kẻ thù để bảo vệ những người ta yêu quý là đủ.

Ngay lúc này kẻ giống Takuto cũng không còn vẻ mặt điên cuồng mà trầm tĩnh nói:

- Nhưng nếu ngươi đi trên con đường đó ngươi sẽ mất tất cả nếu họ gặp nguy hiểm và chết hay nói cách khác ngươi đã chọn liên kết linh hồn với kẻ yếu và điều đó sẽ giết ngươi bất cứ lúc nào. Trong lúc chiến với ngươi ta đã nói rất rõ, tình cảm không có ích gì trong thế giới này đâu. Nếu ngươi có thể một kiếm trảm tình được thì mới có thể đi tiếp trên con đường này.

Takuto lắc đầu nói:

- Nếu ta giết họ, thì chính ta mới không thể đi tiếp được, bởi vì đó là lời thề của ta. Một kẻ không thể thực hiện lời thề của chính linh hồn mình thì có tư cách làm cường giả hay sao?

Nghe thấy vậy tên kia nở một nụ cười nuối tiếc:

- Đừng để ta thấy ngươi hối hận bởi quyết định hôm nay, nếu không thì…

Tên đó nói dang dở câu nói rồi biến mất. Takuto thấy khung cảnh dần dần bị nứt sau đó triệt để vỡ tan và người cậu thấy bây giờ là Marie và cô công chúa tinh quái đang gục trên người cậu, có vẻ họ đã chăm sóc cậu trong khi cậu bất tỉnh. Cậu nghe thấy giọng Quản Lý:

- Có vẻ ngươi sau năm ngày đã vượt qua rồi nhỉ, mà nếu không vượt qua thì ta sẽ giết ngươi thôi mà đâu có gì đáng nói.

Takuto nhìn Quản Lý với anh mắt cực kỳ khinh bỉ sau đó cậu lại tỏ ra nghiêm túc nói:

- Quản Lý này, theo ông thế nào là một cường giả.

Quản Lý cũng cũng không có ngạc nhiên trước câu hỏi của cậu mà trả lời:

- Bất cứ ai đi trên con đường này cũng sẽ hỏi như thế. Mà đối với ta cường giả là kẻ muốn giúp ai thì giúp và muốn giết ai thì giết không người nào có thể ngăn được. Cũng như những việc ta làm trước khi giam mình vào đây.

Takuto cũng không tỏ vẻ bất đồng nói

- Theo tôi, người được gọi là cường giả là người có thể giữ được lời thề mà người đó phát ra từ linh hồn mà không phải cái miệng cho đến phút giây nhắm mắt giã từ cuộc đời này.

Quản Lý mỉm cười thỏa mãn, về vấn đề này, mỗi người có câu trả lời khác nhau. Nhưng để thực hiện thì có mấy ai thực sự làm được. Cái gọi là con đường cường giả đã chôn thây biết bao nhiêu sinh mạng, con người có, yêu thú có, chỉ cần đi trên con đường này thì thứ gì cũng không ngoại lệ. Quản Lý đứng dậy nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!